Chỉ thấy có một cái cung tên bay về phía của nàng.
Tốc độ của cái cung tên đó cực kì nhanh, vừa nhìn là biết muốn tấn công Kiều Tử rồi.
Vẻ mặt của Kiều Tử vô cùng sợ hãi, với tốc độ nhanh chóng này, trốn tránh với nàng mà nói cũng là một thứ gì đó vô cùng xa xỉ.
Nàng vốn không phải là nhân tài võ đạo gì, tu vị của nàng cũng nằm ở tầm trung mà thôi.
Chính vào lúc này, có một cái bóng xuất hiện, ôm lấy nàng vào lòng.
“Cốp!”
Sau khi tiếng động đó vang lên, cung tên liền rơi xuống đất. Sau khi Kiều Tử nhìn thấy gương mặt ở trước mặt mình, tâm trạng nàng phức tạp hơn bao giờ hết.
Đến cuối cùng, vẫn là Lâm Huyền cứu lấy mạng nàng.
Nàng tựa mình vào lòng của Lâm Huyền, nàng sững người rất lâu, từ đầu đến cuối nàng đều nghĩ không thông tại sao lại như thế.
Rõ ràng nàng đã tiết lộ rõ rang thân phận của mình rồi, mình chính là Thất Tiểu Thư Kiều gia!
Chắc hẳn đối phương cũng hiểu Kiều gia sẽ đồng nghĩa với cái gì, nhưng mà sao bọn họ lại còn ra tay với nàng cơ chứ?
Tuy rằng Kiều gia không phải là hoàng thân quốc thích gì, nhưng cũng là một gia tộc cực kì có tiếng ở thành trì lớn thứ hai trong Thiên Tuyết Quốc này, là một trong ba gia tộc nổi tiếng nhất.
Cho dù có gặp phải hoàng thân quốc thích, thì đối phương cũng phải nể họ mấy phần.
Đám thổ phỉ này lại đi hành động như thế, không lẽ không sợ Kiều gia báo thù hay sao?
"Ngươi ôm đủ chưa hả? Ôm đủ rồi thì mau mau tránh ra!"
Lâm Huyền lạnh lùng lên tiếng nói.
“Ta không muốn đem theo vật cản đường khi đang chiến đấu đâu nha."
Kieu Tử liec nhìn han rồi nhanh chong roi khỏi vòng tay của Lâm Huyền.
“Đi trốn sau lưng của quân ngựa đi, để ta giải quyết chi."
Lâm Huyền mở miệng nói.
Tuy rằng đám thổ phỉ này đông người, nhưng bọn họ không thể mai phục khi đang ở trên đất bằng này.
Có rất nhiều người trong thương đội nhanh chóng trốn đi, chỉ còn lại mỗi một mình Lâm Huyền mà thôi, một mình hắn đối phó với đám thổ phỉ đông người đó.
"Ẩy, còn có người ra mặt vì Kiều gia hay sao?"
Tên thổ phỉ đứng đầu lạnh lùng liếc nhìn Lâm Huyền rồi nói.
“Ta thấy ngươi cũng không phải là người của Kiều gia, cần gì phải bán mạng cho bọn họ chứ?"
"Để lại tài sản trên người ngươi đây, bọn ta còn có thể chừa cho ngươi một con đường sống."
Hắn vừa nói xong, người trong thương đội liền trở nên căng thẳng hơn.
Nên biết rằng, Lâm Huyền đã là niềm hy vọng cuối cùng của bọn họ rồi.
Nếu như đến lâm hueyefn cũng chọn lựa bỏ cuộc, vậy thì bọn họ chỉ có thể để mặc đám thổ phỉ kia giết hại rồi.
"Tiền tài đi theo người, dĩ nhiên cũng biến mất theo người."
Lâm Huyền lạnh lùng nói.
"Ta nhận tiền của bọn họ rồi thì phải tiễn họ an toàn quay về Thiên Tuyết Quốc thôi."
Nghe thấy hắn nói như vậy thì sắc mặt của tên thổ phỉ liền thay đổi.
“Ta thấy ngươi chán sống rồi đó!"
"Các huynh đệ, bắn tên!"
Đột nhiên, một cơn mưa cung tên dồn dập đổ xuống.
Trên vòm trời, cung tên dày đặc như châu chấu cào cào vậy.
Tất cả mọi người đều nhanh chóng trốn phía sau quân ngựa, họ sợ sẽ động phải cơn mưa tên đó.
“Hừ!"
Lam Huyen lạnh lung hu mot tieng, Chan Long Kiem nhanh chong xuất hiện trong tay hắn.
Thần đạo kiếm pháp.
Chân Long Kiếm biến thành một cái bóng mờ, cứ thoat ẩn thoắt hiện.
Có một luồng sáng nhanh chóng xuất hiện bên cạnh Lâm Huyền.
Những cung tên rơi vào trong luồng sáng này đều bị gãy ra hết.
Khi nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt của đám thổ phỉ đó trông vô cùng khó coi.
Không ai ngo rang sức mạnh của Lam Huyền lại to lớn đến thế, cơn mưa tên dày đặc kia lại không thể làm khó được hắn.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!