Dĩ nhiên là Lâm Huyền hiểu rõ hàm ý trong lời nói của hắn.
Thật lòng mà nói, Lâm Huyền cũng không muốn dính vào đống bùn nhơ của Kiều gia làm gì.
Nhưng thứ mà Kiều Tử gặp phải lại rất đáng thương, khiến người khác thấy đồng tình.
Nhưng mà, người đáng thương ắt sẽ có chỗ đáng trách.
Có thể nói rằng, nàng phải lâm vào bước đường này, một phần nguyên do lớn đều là bởi vì bản thân nàng cả.
Nhưng ma neu như Kieu Vũ đa mo lời rồi thì han cung không tien từ chối.
Lâm Huyền trầm ngâm đôi chút rồi mới gật gật đầu.
"Cảm ơn Lâm huynh!"
Kiều Vũ cui người bái lạy Lâm Huyền một lại, mở miệng nói lời cảm ơn.
"Nếu như Lâm huynh có thể giúp tiểu muội vượt qua cửa ải khó khăn này, ta có thể làm chủ tặng cho Lâm huynh một món đồ."
“Kể cả viên đan dược cấp sáu kia, chỉ cần là thứ Lâm huynh thích, ta cũng có thể nghĩ cách xem.”
Hắn nói như thế làm cho Lâm Huyền nghe đến giật cả mình.
Cần biết rằng, trận sóng gió lần này của Kiều gia đều do viên linh đan cấp sáu đó gây ra.
Nhưng mà, Kiều Vũ vừa xoay người một cái liền muốn đem viên linh đan cấp sáu đó tặng cho hắn, chuyện này đúng là vượt xa những gì Lâm Huyền tưởng tượng mất rồi.
Nhưng mà, nhìn dáng vẻ hai người bọn họ, hình như bọn họ cũng không để tâm lắm đến viên linh đan cấp sáu này.
Kiều Vũ thì thôi đi, suy cho cùng hắn cũng không thể tu luyện được.
Nhưng mà, nhìn dáng vẻ của Kiều Tử cũng không hề để tâm, chuyện này đúng là có chút kỳ lạ.
Lâm Huyền thòe dài một hơi, hai huynh muội nhà này đúng là kì lạ quá rồi chứ.
Được sinh ra trong một gia tộc lớn, gần như phải bắt buộc tranh đoạt quyền thế với nhay, nhưng hai người họ không thèm mảy may để ý đến.
Có lẽ, có mấy người không giống như trời sinh nhỉ.
Hoặc có lẽ, ước vọng của hai người này rất cao.
Đi về phía trước thêm nữa chính là đi vào phạm vi Kiều gia nắm giữ quyền lực
rồi.
Mãi cho đến lúc này, Kiều Vũ mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Dù Kiều Quế có to gan đến đâu, cũng không thể ra tay trong khu vực mà Kiều gia nắm giữ quyền lực nữa.
....
Kiều gia lúc này không hề yên tĩnh chút nào, nói đúng hơn là khuôn viên của Kiều Quế.
Vốn dĩ nàng nghĩ chuyện nàng làm trời không biết đất không hay, chỉ cần Kiều Tử chết đi thì viên linh đan cấp sáu kia sẽ là thứ thuộc về nàng.
Vậy mà thuộc hạ của nàng lại đem về cho nàng một tin tức vô cùng chấn động.
“Đám kỵ binh trước đây cử để đi tiêu diệt Kiều Tử, gần như đã bị tiêu diệt sạch toàn bộ rồi!"
“Mà người gây ra chuyện này chỉ là một người đi theo bên cạnh Kiều Tử mà thôi.”
Khi nàng nghe thấy tin tức này, xém chút nàng đã bị giận đến ngất xỉu đi mất.
“Chuyện này sao lại có thể như thế chứ!
Kiều Quế vỗ bàn đứng lên.
Thân là tỷ tỷ của Kiều Tử, nàng rất hiểu con người Kiều Tử.
Trời sinh Kiều Tử không tích tu luyện, thậm chí có thể nói rằng nàng rất ghét võ giả.
Ma cung chính vì nhu thế, nang moi đi gần ben cạnh Kieu Vũ như thế kia.
Lần này hai người nàng và Kiều Vũ xuất ngoại, là để du sơn ngoạn thủy với nhau. Lúc họ rời đi, họ thậm chí không dẫn theo thị vệ của gia tộc nữa.
Tính cách như thế này, sao bên cạnh của nàng lại còn có thêm cường giả được chứ?
Vậy mà bây giờ, sự thật lại bày ra trước mắt Kiều Quế, nàng không tin cũng không được.
"Chuyện này thực sự chỉ do một người làm ra thôi hay sao?"
Kiều Quế lại lên tiếng hỏi tiếp.
Tên thuộc hạ đó ngập ngừng đôi chút rồi mới mở lời.
"Trưởng đoàn của đoàn kị binh sói hoang dẫn thuộc hạ của mình rời khỏi Thiên Tuyết Quốc, trước khi rời đi, hắn không hề liên lạc gì với bọn ta."
“Những tin tức mà bọn ta có được, đều là bọn ta tự mình đi điều tra lấy."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!