Nhưng mà trên thực tế, sức mạnh của nàng, không thua kém gì tên Vương Hồ trước kia, thậm chí còn mạnh mẽ hơn mấy phần nữa!
Chỉ có điều, không biết nàng làm thế là có ý đồ gì.
....
Sau khi hai người Lâm Huyền rời đi, Kiều Quế liền nhanh chóng trở về trong khuôn viên của mình.
"Thực lực của người đó như thế nào?"
Kiều Quế mở miệng hỏi.
Bên trong bóng tối xuất hiện một bóng người, bước đến đứng bên cạnh Kiều
“Cảnh giới Quy Nhất tầng hai"
Kiều Quế nắm chặt tóc mình, trên gương mặt của nàng bỗng xuất hiện vẻ tiều tụy già dặn hơn so với tuổi của mình.
“Không đúng, sức mạnh của hắn không chỉ là tầng hai đơn giản thế đâu."
Kiều Quế trầm ngâm hồi lâu rồi mở miệng nói.
"Lần này hai người Kiều Tử bọn họ ra ngoài, không hề mang theo một tên cường giả nào."
“Có lẽ cái người thần bí tiêu diệt hết đám kỵ binh kia chính là người này đây."
“Sức mạnh thực sự của hắn, có lẽ phải ở tầm Quy Nhất tầng bốn mới đúng."
“Sau này phải cẩn thận với người này, có lẽ hắn có thể mang đến cho chúng ta mối phiền phức gì đó."
Người trong bóng tối khẽ gật đầu rồi lại lên tiếng hỏi tiếp.
"Có cần khiến hắn biến mất, diệt trừ hậu họa hay không?"
Kiều Quế im lặng hồi lâu nhưng lại lắc đầu từ chối lời đề nghị này.
“Tạm thời đừng có ra tay."
"Nếu như Kiều Tử đã có thể chiêu du được hắn, vậy thì ta cũng có thể!"
“Cường giả cấp đó mà để lại bên cạnh Kiều Tử thì lãng phí biết bao, nếu như có thể cho ta sử dụng được hắn, vậy thì tốt biết mấy."
"Nếu như không thể, vậy thì ... "
Nói xong, nàng làm động tác cứa cổ.
Lúc này người bên trong bóng tối mới rời đi.
Mặt khác, lúc này Kiều Tử đang tự tức giận một mình.
Nhìn thấy dáng vẻ như thế của nàng, Lâm Huyền không nhịn được phải bật cười thành tiếng.
Sự khác biệt giữa hai tỷ muội bọn họ đúng là quá lớn, thủ đoạn của Kiều Quế khiến Lâm Huyền phải ca ngợi.
Còn Kiều Tử lại chẳng khác gì một đứa trẻ không hiểu chuyện cả.
“Đây chính là ba ngàn linh thạch trung phẩm, là ta nợ ngươi đó!"
Nói xong, nàng lấy một chiếc nhẫn trữ đồ ra đưa cho Lâm Huyền.
“Bây giờ thì hai chúng ta hết nợ rồi nhé."
Kiều Vũ lập tức lên tiếng nói.
"Đừng có nói tào lao!"
“Chuyện lần này để ta sắp xếp cho, ngươi đừng có mà nhúng tay vào nữa."
“Vốn dĩ chuyện ngươi đi tìm Kiều Quế đã là một chuyện không hề sáng suốt rồi, bây giờ lại khiến cho Lâm huynh bại lộ thân phận nữa, nàng nhất định sẽ có đề phòng cho xem."
Kiều Tử giật cả mình, rõ ràng nàng không nghe hiểu ý nghĩa trong câu nói đó.
Nhưng mà trước giờ nàng rất tôn trọng lời nói của Kiều Vũ, nên nàng cũng không phản bác lại.
“Với sức mạnh của Kiều Quế, lúc gia gia suy nghĩ xem viên linh dược đó sẽ thuộc về ai, chắc chắn sẽ suy nghĩ đến nàng."
“Nếu như ngươi cứ mãi không hiểu chuyện mà làm loạn như thế, thì chúng ta sẽ không còn cơ hội nữa rồi."
Sau khi bị hắn dạy dỗ một trận, Kiều Tử mới bất lực cúi đầu.
Lâm Huyền đứng ở một bên nhìn, hắn cảm thấy hai huynh muội này rất thú vị.
Tuy rằng Kiều Vũ thường không đi hỏi đến chuyện đời, nhưng đối với tất cả mọi chuyện, hắn đều có một cách hiểu rất độc đáo.
Có sự giúp đỡ của hắn, đáng ra thì Kiều Tử nên thuận lợi lắm mới phải.
Ai dè bọn họ lại gặp phải Kiều Quế!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!