Rõ ràng là Kiều Tử vẫn vì chuyện bản thân bị ám sát mà canh cánh trong lòng.
Nàng chọn Tăng Uy làm người đồng hành với mình, nàng ngay lập tức dẫn Lâm Huyền và Kiều Vũ xuất phát.
Lúc này, Lâm Huyền cũng chỉ có thể cười khổ mà thôi.
Chả trách sao Kiều Quế lại thấy không phục nàng đến vậy, cái cá tính hệt như trẻ con này của nàng đúng là có vấn đề rất lớn.
Ví dụ như trong cái núi Bát Hoang này, sẽ gặp phải nguy hiểm thế nào, gặp phải những yêu quái ra làm sao.
Những chuyện này nàng đều chưa bao giờ nghĩ đến.
Núi Bát Hoang nằm trong nội địa của Thiên Tuyết Quốc, nhưng xung quanh đây không có lấy một bóng người.
Khi vừa mới đi đến chân núi Bát Hoang, Lâm Huyền liền cảm nhận thấy có mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi mình.
Đây chính là mùi của yêu quái!
Lâm Huyền khẽ cau mày, xem ra núi Bát Hoang này cũng chẳng phải nơi đất lành chim đậu gì!
“Đây chính là núi Bát Hoang đó hả? Thối quá đi mất."
Kiều Tử nhíu mày, vẻ mặt nàng đầy sự chán ghét nói.
Nàng không phải là một võ giả, sức chống chịu với môi trường khắc nghiệt này của nàng gần như bằng không.
"Núi Bát Hoang chính là một dãy núi, thứ mà bây giờ ngươi nhìn thấy chỉ là một vùng đất nằm ngoài rìa thôi."
"Càng đi sâu vào trong núi Bát Hoang, chúng ta sẽ càng gặp phải nhiều mối nguy hiểm hơn."
"Hay cứ làm như ta nói, chúng ta cứ đi vòng vòng bên ngoài giết mấy con yêu thú thôi.”
Tăng Uy mở miệng nói.
Hắn chính là quản gia của Kiều gia, dĩ nhiên hắn biết rõ thực lực của hai vị công tử tiểu thư mà mình dẫn theo.
Một người không có khả năng tu luyện, một người lại không chuyên tâm tu luyện.
Nếu như hai người này muốn đi giết yêu thú mạnh mẽ, thì hình như đây là chuyện không có khả năng mà!
Nhưng mà, trên mặt của Kiều Tử lại tỏ vẻ không tình nguyện.
"Tăng thúc thúc, nếu như ta chỉ đi giết mấy con yêu thú tầm thường đó, thì ta có khả năng chiến thắng Kiều Quế hay không?"
"Tuy rằng ta không chuyên tâm luyện tập, nhưng mà ta cũng biết rõ, Kiều Quế vốn đã mạnh mẽ hơn ta nhiều rồi."
"Nếu như bản thân ta không tự mình đi giành lấy, vậy thì đúng là không còn cơ hội nào nữa rồi!”
Kiều Tử mở miệng nói.
Tăng Uy khẽ cau mày.
Không phải là hắn không muốn ra tay giúp đỡ, thật sự là đã nhận lấy lời dặn dò của lão gia, hắn không thể nào nhúng tay vào chuyện luyện tập lần này.
Hắn nhìn Lâm Huyền, thì thấy Lâm Huyền cũng có chút thực lực, nhưng chỉ với mỗi mình hắn, sao lại có thể để tranh giành với Kiều Quế được chứ?
"Tiểu Thất, sao ngươi lại cố chấp như vậy hả?"
Tăng Uy im lặng một hồi lâu rồi mới lên tiếng nói.
"Đung là viên linh đan đo có thể làm cho nang lực của võ gia trở nên tiến bộ, nhưng còn phải xem là ai uống nó nữa.”
"Bây giờ Kiều Quế đã là cường giả quy nguyên rồi, để cho nàng uống viên linh đan đó chính là sự lựa chọn tốt nhất."
"Có lẽ ngươi không thích nghe những lời ta nói ra, nhưng nếu nói về mặt lợi ích của gia tộc, thì sự thật đúng là như thế!"
Lâm Huyền gật đầu, Tăng Uy nói chuyện vô cùng thành khẩn.
Thân là quản gia của Kiều gia, Tăng Uy có thể làm ra chuyện như vậy thì đã tốt lắm rồi.
Nhưng mà, nếu đứng từ góc độ của Kiều Tử để suy xét chuyện này, thì e e rằng chuyện này không phải như thế.
Quả nhiên, sau khi Tăng Uy nói xong, thì khóe mắt của Kiều Tử liền ủng đỏ.
“Tăng thúc thúc, ngươi nên biết rằng, từ trước đến giờ ta đều không thích võ đạo", "Sức mạnh yếu hay mạnh, đối với ta mà nói cũng không khác gì nhau lắm."
"Nếu như nàng muốn linh đan, thì ta cũng không đi tranh với nàng làm gì!"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!