Nói xong trong mắt hắn hiện lên tia hận thù.
Lâm Huyền khe nhếch môi cười. Mọi thứ ngày cang trở nên thú vị hơn, có vẻ như vòng kiểm tra này không đơn giản như hắn nghĩ.
Nhóm người đã đến sau núi, nhưng trên mặt họ lại không có nhiều vẻ sợ hãi.
Như Mã Tiêu Dao đã nói, tiến thêm một bước nữa, họ sẽ trở thành người thượng đắng.
Khi đó sẽ không còn liều mạng tu luyện để sinh tồn nữa.
"Các ngươi tổng cộng có thời gian ba ngày. Sau ba ngày, ai bắt được nhiều yêu thú nhất, có thực lực mạnh nhất thì có thể vào vòng sau." Chủ quản nói.
Hắn vừa dứt lời đám người lập tức tiến về phía sau núi.
Lâm Huyền va Mã Tiêu Dao cũng đi theo sau, chỗ bên ngoai sau nui đột nhiên trở nên trống rỗng.
"Để bọn họ tiến vào sau nui thực sự thích hợp sao?"
Trên mặt chủ quản lộ rõ vẻ lo lắng.
"Ở đó không có đại trận bảo vệ. Đến lúc đó, bọn họ sẽ lành ít dữ nhiều." Một ky sĩ mặc áo giáp đứng bên cạnh hừ lạnh một tiếng nói.
"Đây là mệnh lệnh của Nữ Vương "
Nghe vậy, trên mặt chủ quản lộ vẻ sợ hãi.
Hắn nhìn về hướng nhóm người đã rời đi, khẽ thở dài.
"Hai trăm người, không biết có bao nhiêu người có thể sống sót trở về."
Sau khi tiến vào sau núi đám người tách ra.
Đây là cơ hội tốt nhất để cá chép hoa rồng, giữa bọn họ không có bất cứ sợ tín nhiệm nào.
Hầu hết đều chọn chiến đấu đơn lẻ, tuy có những người kéo bè kết phái nhưng vẫn đề phòng lẫn nhau.
Tuy nhiên Mã Tiêu Dao là một ngoại lệ. Hắn theo sát bên cạnh Lâm Huyền, không hề hành động một mình.
'Sao vậy, ngươi không sợ ta cướp yêu thú của ngươi hả?"
Lâm Huyền trêu chọc hỏi.
"Chỗ này chỉ có từng ấy yêu thú. Nếu ta ra tay, ngươi đến cọng lông cũng không nhặt được."
Lời hắn nói là sự thật, Mã Tiêu Dao tuy có thân thể siêu mạnh, nhưng thực lực không có gì nổi bật.
Nếu muốn tranh đoạt chiến lợi phẩm với Lâm Huyền, hắn còn kém xa. Mã Tiêu Dao mỉm cười.
"Lão đại, ta có thể giúp ngươi dẫn dụ đám yêu thú. Đợi đến khi ngươi thu hoạch đủ, chỉ cần chia cho ta chút ít là được."
Lâm Huyền bật cười thành tiếng, tên này thật đúng là biết tính toán. Nhưng hắn đã nói như vậy, Lâm Huyền tất nhiên sẽ không đuổi hắn đi. Nếu những gì Mã Tiêu Dao nói là thật thì chuyến này chắc chắn sẽ không có quá nhiều người may mắn sống sót.
Mục tiêu của Lâm Huyền không cao, chỉ cần đảm bảo có thể tiến vào vòng thử thách tiếp theo là được.
Về phần còn thừa bao nhiêu yêu thú, đương nhiên sẽ thuộc về Mã Tiêu Dao.
Có điều, bắt yêu thú hoàn toàn khác với việc chém giết yêu thú.
Giết yêu thú rất dễ, với thực lực của một võ giả Quy Nhất tiện tay đã có thể giết được một con.
Cho dù đi sâu vào sau núi cũng không phải vấn đề lớn.
Thế nhưng muốn bắt được yêu thú thì lại khó rồi.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!