"Điềm báo đại hung!"
Lâm Huyền nhíu mày.
Chỉ là một trận võ đấu, hơn nữa phải đối mặt chỉ là yêu thú. Như vậy có gì nguy hiểm chứ?
Hắn lại bói thêm một lần nữa, nhưng kết quả vẫn vậy, vẫn là điềm báo đại hung.
Liên tiếp hai quẻ khiến Lâm Huyền cảm thấy hơi nặng nề.
Chẳng lẽ hắn sẽ gặp phải nguy hiểm trong Tuyết vực?
"Nếu chỉ là một trận võ đấu ta nhất định sẽ không gặp phải nguy hiểm."
Lâm Huyền tự tin nói.
Với trình độ của những thử luyện phía trước, hoàn toàn không thể đe dọa hắn.
Đừng nói là yêu thú, cho dù là những ky sĩ đó ra tay, chỉ cần bọn họ không liên thủ thì đều không thể uy hiếp bản thân.
"Trong Tuyết vực, những người có thể gây uy hiếp đến ta chỉ có cường giả Quy Nhất đỉnh phong.'
"Nhưng nếu chỉ là một cường giả Quy Nhất đỉnh phong cho dù không đánh lại ta vẫn có thể chạy trốn."
"Nếu là như vậy, có lẽ thân phận của ta đã bị lộ."
Lâm Huyền đã đưa ra một suy đoán táo bạo.
Trừ khi thân phan của han bị bại lộ mới có thể rơi vào tình cảnh nguy hiểm.
Muốn tạo uy hiếp đến mình vậy rất có thể phải là vài cường giả Quy Nhất đỉnh phong, hoặc toàn bộ nhóm kỵ sĩ của Hoàng thành hợp lực.
Lâm Huyền không tiếp tục thi triển Chiêm Bốc thuật nữa.
Hắn đứng dậy, hừ lạnh một tiếng.
"Thiên mệnh cũng có thể thay đổi!"
'Tuyết vực không động thủ còn tốt. Nếu bọn họ ra tay trước, vậy đừng trách ta cá chết lưới rách."
Dứt lời, hắn xóa đồ án Chiêm Bốc trên mặt đất đi.
Lâm Huyền co Bạo Hồn Đan va hóa thân ngoại thân.
Nếu han thực sự muốn cá chết lưới rách, thì trong Tuyết vực này không ai có thể ngăn cản được hắn.
Hắn tìm một gian mật thất khoanh chân ngồi xuống.
Động tác này không phải để tu luyện, mà là để điều chỉnh trạng thái.
Một vòng thử luyện khó có thể đe dọa được hắn.
Nhưng nếu Tuyết vực thực hiện một loạt âm mưu nhắm vào hắn, thì hắn phải chuẩn bị trước.
Con đường võ đạo của Lâm Huyền từng gặp rất nhiều hiểm nguy.
Sở dĩ lần nào hắn cũng có thể biến họa thành may là vì hắn suy tính cẩn thận.
"Gia, thời cơ đã chín muồi."
Trát Nhĩ Khắc đột nhiên cất tiếng nói.
"Với hồn lực hiện tại của người, kết hợp với Bạo Hồn đan, người rất có thể một lần đột phá tới Quy Nhất đỉnh phong."
Lâm Huyền hơi suy tư.
"Bạo Hồn đan này có tác dụng phụ gì không?"
"Đúng là có một vấn đề nhỏ. Sau khi người đột phá sẽ tạm thời rơi vào thời kỳ suy yeu."
"Trong khoảng thời gian đó, người sẽ không có bất cứ thực lực nào, không khác gì người thường."
Nghe hắn nói, Lâm Huyền bất giác nhíu mày.
Thời kỳ suy yếu?
Bây giờ hắn đang ở Tuyết vực, nếu rơi vào thời kỳ suy yếu chắc chắn sẽ phải chết.
"Trong bao lâu?"
Lâm Huyền lập tức hỏi.
Trát Nhĩ Khắc bối rối trả lời.
"Ta không biết rõ."
"Tác dụng phụ của Bạo Hồn Đan ở mỗi người là khác nhau."
"Có người sau khi nuốt ngay lập tức bước vào thời kỳ suy yếu, thời kỳ suy yếu kéo dài mấy vài tháng."
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!