Mặc dù thế công của Bạch Linh Nhi mãnh liệt, hơn nữa lúc chiến đấu còn có cái bóng của thượng cổ Thần Thú.
Nhưng mà trên người của nó lại thiếu mất một chút linh khí.
Sở dĩ thần thú khác với yêu thú bởi chính một tia linh khí này.
Tại thời điểm chiến đấu Bạch Linh Nhi hoàn toàn không biết biến báo, ngoại trừ thỉnh thoảng sẽ dùng đến băng tiễn bên ngoài, hoàn toàn ỷ vào nhục thân mạnh mẽ của mình để chiến đấu với Phượng Hoàng Lửa.
Thời gian lâu dài, cũng bị Phượng Hoàng Lửa nắm được cơ hội.
Nó không còn chiến đấu cận chiến với Bạch Linh Nhi nữa mà đứng ở xa xa dùng liệt hoa của mình, bắt đầu công kích với Bạch Linh Nhi.
Bầu trời đầy hoa vũ khiến cho Bạch Linh Nhi dần dần có chút không chịu đựng được.
Cho dù nhục thân nó mạnh mẽ, nhưng lúc này được tắm ở bên trong Phượng Hoàng Chân Hỏa, cũng có chút ăn không tiêu.
Lâm Huyền âm thầm sốt ruột, hắn không tiếc dùng hồn lực của mình thăm dò bên trong Phượng Hoàng Chân Hỏa.
"Bạch Linh Nhi, nhanh tỉnh lại đi!"
Lâm Huyền la lên lần nữa.
"Nếu không tỉnh lại thì hai chúng ta cũng phải chết ở nơi này!"
Giọng nói hắn vừa kết thúc, rõ ràng cơ thể của Bạch Linh Nhi hơi run rẩy một chút.
Nhưng mà sau đó một lát, ánh mắt của nó liền quay về mê mang.
Phượng Hoàng Lửa tắm ở bên trong Phượng Hoàng Chân Hỏa, khí thế mạnh hơn mấy phần.
Nó kích động cánh, hai đám lửa cháy hướng về phía Bạch Linh Nhi. Chân hoả hừng hực, dường như khiến Bạch Linh Nhi không có năng lực phản kháng.
Thậm chí lông vũ của Bạch Linh Nhi bị tổn thương một chút, khiến nó nhìn vô cùng chật vật.
Lâm Huyền thay vay khiến trong long han co chut gap, han rat muon xong lên phía trước chia sẻ một chút với Bạch Linh Nhi, lại vốn không có cách nào tiến đến gần chiến trường kia.
Cho dù chỉ có hồn lực chạm đến Phượng Hoàng Chân Hỏa, nhưng cũng khiến hắn có một loại cảm giác đau đến không muốn sống.
Nếu như thật sự vọt vào trong biển lửa, dù cho hắn có là Bá Thể thần công, cũng không có cách nào chống cự lại hoa diễn cực nóng kia.
Vận dụng thân ngoại hóa thân, có lẽ có thể đánh giết Phượng Hoàng Lửa.
Nhưng kể từ đó, Lâm Huyền chỉ sợ cũng không còn sức lực để đi chiến đấu.
Rơi vào bên trong hỗn độn Bạch Linh Nhi bị giết chẳng qua là vấn đề sớm hay muộn, mà Lâm Huyền cũng không có cách nào sống tạm ở trong trận chiến này.
"Làm sao bây giờ?"
Lâm Huyền âm thầm hỏi.
Không cách nào khiến Bạch Linh Nhi tỉnh lại, hắn nên làm cái gì bây giờ?
"Gia, ngược lại ta lại có một cách."
Nhưng vào luc này, Mạt Nhĩ Khắc đột nhiên mở miệng nói ra.
Hai mắt Lâm Huyền toả sáng.
"Nói mau!"
Mạt Nhĩ Khắc trầm ngâm một lát.
"Ta nghe nói thuần thú sư với yêu thú thuần dưỡng của mình giữ họ có một loại mối liên hệ thần bí nào đó, bọn họ có thể thông qua phương thức này để câu thông."
"Mặc dù ngài và Phượng Hoàng Thuỷ Tổ không có ký khế ước chủ phó, nhưng ta nghĩ giữa các ngươi, chắc hẳn cũng có mối liên hệ này."
Nghe hắn nói như vậy, Lâm Huyền khẽ giật mình.
Phương thức câu thông?
Đừng nói, thật sự có!
Chẳng lẽ không phải hắn nói tới loại liên hệ kia chứ.
Quả that Lâm Huyền là tuần thú sư, nhưng long ngữ tuần thú thuật của hắn khác biệt với tuần thú thuật phổ thông.
Mối liên hệ giữa han và yêu thu đơn thuần là quan hệ phụ thuộc, sau khi cảm nhận được long uy của hắn, dường như tất cả yêu thú đều có một loại run rẩy phát ra từ linh hồn.
Nhưng ma giữa han và Bạch Linh Nhi có một loại mối liên hệ rất kì diệu.
Vào lúc Bạch Linh Nhi ngủ say hắn đã phát hiện ra vấn đề này.
"Ta nên làm như thế nào?"
Lâm Huyền nhíu mày.
Song lần này, Mạt Nhĩ Khắc lại không có trả lời.
Hắn cũng không có hiểu rõ đối với cái này, không cách nào đưa ra đề nghị của mình.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!