Chiến trường của hai con Thần Thú, cho dù phá phàm cường giả cũng không dám tùy tiện xông vào.
Mặc dù Lâm Huyền cường đại, nhưng nói cho cùng hắn cũng chỉ là một người Quy Nhất Cảnh giới võ giả.
Xâm nhập vào chiến trường của hai đại Thần thú, đây không phải tìm chết thì là cái gì?
Lâm Huyền bay đến bên cạnh Bạch Linh Nhi, có ý đồ làm nó tỉnh lại lần nữa.
"Bạch Linh Nhi, đừng lười biếng, đây là ngươi đang chiến đấu!"
"Nếu như ngươi không tỉnh lại, thì ngay cả ta cũng không giúp được ngươi."
Nghe nói như thế, trong ánh mắt Bạch Linh Nhi hiện lên một tia dao động.
Nó quay đầu nhìn về phía Lâm Huyền, dường như muốn đáp lại.
Ngay tại lúc này, lại một đám lửa đánh tới.
"Uỳnh!"
Bạch Linh Nhi vừa phan tam, ngon lua ran ran chac chac kia đa đanh vao tren người của nó.
Mặc dù Phượng Hoàng Chân Hỏa không thể tạo thành tổn thương lớn đối với nó, nhưng lại khiến cho huyết mạch truyền thừa trong người nó bị chọc giận.
Bỗng nhiên Bạch Linh Nhi quay đầu, phun một ngụm sương lạnh ra ngoài.
Sương lạnh đến đâu, dường như tất cả không khí đều bị đông cứng như vậy.
Tình cảnh kinh khủng này khiến cho tất cả mọi người đều thấy giật mình.
Thừa cơ hội này, Lâm Huyền thả người nhảy lên, nhảy lên trên lưng Bạch Linh
Nhi
Bạch Linh Nhi uốn éo thân thể mấy lần nhưng không có nổi giận.
Lúc này, người trên mặt đất không còn ý nghĩ khiến sợ.
Rốt cuộc Lâm Huyền là ai mà lại dám cưỡi lên người thần thú?
Tính cách Phượng Hoàng Thuỷ Tổ bọn họ đã được chứng kiến qua, chẳng qua bị mấy người nhân loại làm cho tức giận, liền khởi đầu phát ra công kích mãnh liệt đối với hoàng cung.
Lúc này Lâm Huyền cưỡi ở trên người của nó, vậy mà nó không có một chút phản ứng?
"Xem ra, ngươi vẫn chưa hoàn toàn mất đi ý thức."
Lâm Huyền nhẹ nhàng thở ra.
Hắn tùy tiện cưỡi ở phía sau Bạch Linh Nhi, cũng sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm.
Nhưng mà sự thật chứng minh, hắn thành công.
Mặc du huyết mạch truyền thừa chủ đạo ở trong cơ thể Bạch Linh Nhi, nhưng nó đối với mình cũng không có bao nhiêu ác ý.
Đó là sự bắt đầu rất tốt, có le đay chính là điểm mau chốt khiến Bạch Linh Nhi tỉnh lại.
Bạch Linh Nhi và Phượng Hoàng Lửa chiến đấu, Lâm Huyền cũng không né tránh, cũng chỉ lắng lặng ở trên lưng của nó.
"Nếu như ngươi muốn chiến, vậy ta sẽ cùng kề vai chiến đấu với ngươi!"
Trong mắt Lâm Huyền loé lên một tia lạnh lẽo, Chân Long kiếm trong tay chỉ thẳng Phượng Hoàng Lửa.
Chân Long kiếm vẽ ra trên không trung một đường cong hoàn mỹ, một đạo kiếm quang đánh úp về phía Phượng Hoàng Lửa.
Một kiếm này, dường như muốn xé rách hư không!
"Phụt!"
Dưới phá diệt quy tắc, kiếm khí này xuyên qua Phượng Hoàng Chân Hỏa, trực tiếp bổ vào người Phượng Hoàng Lửa.
Không thể phá vỡ cơ thể Thần thú, lại bị Lâm Huyền chém tạo thành vết thương.
"Li!"
Phượng Hoàng Lửa hét lên một tiếng.
Thân là Thần thú, nó kiêu ngạo.
Nhân loại mạnh thế nào, ở trong mắt nó chẳng qua cũng chỉ là một con côn trùng nhỏ bé mà thôi.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!