Lúc Lâm Huyền đánh chết Hỏa phượng hoàng, trên người hắn từng xuất hiện loại ánh sáng này.
Lúc này tia sáng đó lại hiện ra, dọa những thủ vệ kia sợ tới mức không ai dám tiến lên.
Tuy bọn họ không sợ chết trên chiến trường, cũng không sợ chiến đấu đao thật thương thật nhưng đối mặt Lâm Huyền, bọn họ lại cảm nhận được sự sợ hãi.
Đó là nỗi run rẩy phát ra từ linh hồn, không thể khắc phục chỉ bằng vào ý chí
Lúc này, không chỉ bọn họ cảm thấy sợ hãi mà ngay cả Lâm Huyền cũng thấy có chút không đúng.
Lúc gần chết, hắn lại cảm nhận được một cỗ lực lượng đang rục rịch ở trong cơ thể mình
"Hấp Hồn đại pháp !? "
Giọng nói Lâm Huyền tràn đầy khó hiểu
Hắn không còn hồn lực để thúc giục hồn kỹ rồi, ánh sáng người xung quanh nhìn thấy đúng là do Hấp Hồn đại pháp mang lại.
Lúc hắn từng gặp phải tập kích của Tà Điện, Hấp Hồn đại pháp đã bộc lộ uy lực hết sức khủng khiếp.
Nhưng mà cũng chính trận chiến ấy đã khiến Lâm Huyền quyết định vứt xó Hấp Hồn đại pháp.
Công pháp này quá quỷ dị, Lâm Huyền cảm nhận được một tia sợ hãi.
Trải qua một thời gian dài, thậm chí hắn còn quên lãng.
Mà ngay lúc sống chết này, Hấp Hồn đại pháp lại xuất hiện.
Lấy Lâm Huyền làm trung tâm, Thiên Đô Thành xuất hiện một vòng xoáy.
Chẳng qua lần này hắn cắn nuốt không phải thiên linh khí mà là hồn lực những người chết đi lưu lại.
Đêm nay, khắp Thiên Đô Thành, không biết đã có bao nhiêu người chết đi.
Lượng hồn lực kinh khủng kia bị Lâm Huyền cắn nuốt tất cả, linh hồn sắp nát đã nhận được chữa trị.
Linh hồn giống như một món đồ sứ, một khi bị thương thì rất khó chữa trị.
Nhưng mà Hấp Hồn đại pháp lại thay đổi vấn đề này, chữa trị hết các vết thương trên linh hồn của hắn.
Tâm trạng Lâm Huyền vô cùng phức tạp, thế nhưng hắn lại không thể thay đổi vấn đề này.
Nói theo cảm tính, Hấp Hồn đại pháp cứu vớt hắn trong lúc hắn lâm vào nguy cơ sống còn, trong lòng hắn rất cảm kích công pháp này.
Nhưng xét từ góc độ lý tính, hắn lại cảm thấy cái Hấp Hồn đại pháp quá mức quỷ dị.
Một Hồn kỹ có thể tự vận chuyển, ai biết về sau cái Hồn kỹ này sẽ biến thành dáng vẻ gì chứ?
Vòng xoáy càng lúc càng lớn, cuối cùng Lâm Huyền cũng tránh thoát khỏi cơn đau đớn khi Linh hồn bị nghiền nát.
Ngay lúc có thể khống chế thân thể, hắn thử ngừng vận chuyển Hấp Hồn đại pháp.
“Đúng là hồn kỹ quỷ dị."
Lâm Huyền lẩm bẩm.
Về lâu dài, hắn sợ sẽ không có cách khống chế bản thân.
Dù sao thứ không làm mà hưởng tràn đầy lực hấp dẫn, tuy tâm chí Lâm Huyền kiên định nhưng cũng không dám hứa chắc bản thân có thể ngăn cản hấp dẫn cực lớn kia.
Hắn dẫn dắt thiên linh khí rót vào thân thể, dưới sự vận chuyển nguyên khí, thân thể hắn cũng dần dần khôi phục.
"Đám phế vật các ngươi!"
Một cường giả Phá Phàm trong đó gào thét, lao về phía Lâm Huyền.
Sao đến lúc này hắn còn không rõ chứ? Những thủ vệ kia sợ hãi, khiến bọn họ bỏ lỡ thời cơ bắt giết Lâm Huyền tốt nhất.
Hiện tại, khí tức của Lâm Huyền đang dần dần khôi phục, muốn bắt lại, chỉ sợ vô cùng khó khăn.
Chính vì vậy, tên cường giả Phá Phàm này mới chuẩn bị tự mình ra tay đánh chết Lâm Huyền.
Đêm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, sự tồn tại của Lâm Huyền khiến cho tất cả mọi người trong Hoàng Thành cảm nhận được bất an.
"Ngươi nhất định phải chết!"
Tên cường giả Phá Phàm kia gào thét, tiện tay nắm một cây trường thương, lao về phía Lâm Huyền.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!