Quả thật Lâm Huyền đã phóng hồn lực của hắn ra ngoài, nhưng hắn cũng không triển khai tấn công.
Những hòn đá mài dao này hắn phải vất vả lắm mới dụ được đến cửa, sao hắn có thể tùy tiện buông tha được chứ?
Mặc dù hồn lực của hắn có thể vây tất cả mọi người lại, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức vây nhốt mà thôi.
“Ngưʼơi ... ”
Thống lĩnh cấm quân nổi đóa, lại nhấc thanh kiếm lên, lao về phía Lâm Huyền thêm lần nữa.
Trong mắt vị thống linh, hành động bây giờ của Lâm Huyền chẳng khác gì đang sỉ nhục hắn cả.
Nhưng Lâm Huyền lại cười quỷ dị một tiếng.
Hồn lực của hắn đã khuếch tán hết toàn bộ thành chủ rồi, ngọn gió, cỏ lay xung quanh, tất cả đều nắm rõ như lòng bàn tay.
“Đã vậy, bây giờ ta tuyên bố cuộc chiến bắt đầu."
Sắc mặt Lâm Huyền thay đổi, trở nên nghiêm túc hơn.
Hắn không sử dụng hồn kỹ, ví như Diệt Hồn Chưởng loại chiêu thức có tính sát thương kinh khủng.
Trận chiến này, chỉ đơn thuần đấu sức mà thôi!
Hồn lực đối đầu với hồn lực!
Hồn lực mà Lâm Huyền thả ra ngoài đụng độ với hồn lực của hai mươi vị cấm quân.
Không có sát chiêu gì đánh ra như bọn họ đã tưởng tượng, chỉ đơn thuần là hồn lực đụng độ với nhau.
Bây giờ, Lâm Huyền đã thi triển hồn lực của hắn đến mức cực hạn.
Tất cả mọi người ở đây ngay lập tức trống rỗng.
Cuộc đụng độ không chút tiếng động này khiến cho hai mươi cường giả Quy Nhatass cảnh mất đi sức chiến đấu.
Cho dù chỉ trong nháy mắt, nhưng cũng đủ để khiến người khác há hốc mồm kinh ngạc.
Phải biết, luc cao thủ so chieu, cho du xảy ra chut so say nhỏ thoi cung co thể trở thành điểm yếu trí mạng.
Thời gian đầu óc bọn họ trống rỗng kéo dài trong vòng mấy nhịp thở, nếu như Lâm Huyền thật sự động thủ, bọn họ đã sớm chết bao nhiêu lần.
Vị Thống lĩnh cấm quân nhìn Lâm Huyền, khuôn mặt tràn ngập vẻ hoảng sợ.
Thực lực như thế này cũng hơi rợn cả người rồi đấy.
Trong nhay mắt, tham chí ban than han đa cam nhan đuoc tử vong đang can
kề.
Năng lực của Lâm Huyền thật sự khiến cho người khác sợ hãi.
“Phùǃ”
Lâm Huyền thở hắt ra một ngụm trọc khí.
Lần đọ sức này, hắn cũng không nhẹ nhàng như ngoài mặt thế đâu.
Cùng lúc phải đối đầu với hai mươi cường giả Quy Nhất cảnh, cho dù là hắn cũng có chút chịu không nổi.
Mặc dù những vị cấm quân này không dồn hết tâm trí vào việc tu luyện linh hồn, nhưng sức mạnh linh hồn của bọn họ có thể nói là đạt tới tình trạng mà người thường không thể nào với tới.
Không sử dụng hồn kỹ, khiến cho Lâm Huyền không có ưu thế gì khi đối đầu với bọn họ.
"Hi vọng phương pháp kia thật sự có hiệu quả!"
Lâm Huyền điều chỉnh lại trạng thái, phát động tấn công thêm lần nữa.
"Răng rắc!"
Lần này, âm thanh lại lớn hơn một chút.
Vật trang trí và cây cối xung quanh đều đua nhau nhao nhao vỡ vụn thành trăm mảnh.
Có thể chỉ đơn thuần lấy hồn lực để uy hiếp được những vật chân thực tồn tại xung quanh hắn, kiểu sức mạnh này lại khiến Lâm Huyền đến mức cực hạn thêm lần nữa.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!