Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Võ Đạo Đại Tông Sư - Lâm Huyền

Lâm Huyền nở một nụ người khinh thường và nói.

Hắn thu hết hồn lực của mình trở về và gom lại thành một đường.

“Chẳng qua, trận chiến này, ta cần phải thắng."

Giọng nói trầm xuống, hắn lại tấn công.

“Á!"

Thống lĩnh cấm vệ quân kêu lên một tiếng thảm thiết, đôi mắt trở nên trắng dã rồi lam vao hon mê.

Lâm Huyền ngồi sụp xuống, hổn hển trút ra từng hơi thở.

Mặc dù nhìn thì có vẻ như hắn đã chiến thắng một cách dễ dàng, nhưng thật ra hắn cũng phải trải qua một trận chiến một mất một còn.

Đã là hồn sư thì hắn cũng biết nên làm cách nào để sử dụng linh hồn của mình.

Nhưng những cấm vệ quân này, bọn họ lại phòng ngự một cách thụ động.

Chuyện này giống như việc có hai người chiến đấu, trong đó có một người mới tập võ được mấy ngày, còn người kia là một nông dân chính gốc.

Sự khác nhau duy nhất giữa hai người bọn họ là người từng tập võ biết như thế nào là nặng nhẹ nên sẽ không đánh chết người kia.

Thế nhưng người nông dân chỉ biết vung tay một cách mù quáng.

Tuy hồn lực của Lâm Huyền mạnh mẽ, thế nhưng lúc này cũng chẳng chịu

nối.

"Thật sự hiệu quả!"

Trong lòng Lâm Huyền vẫn đang xem xét, nhưng ngoài mặt lại lộ ra một chút hí hửng.

Mặc dù trận chiến này đã làm giảm hồn lực của hắn, nhưng điều này đã khiến cho linh hồn của hắn trở nên cứng cáp hơn.

Đợi sau khi hắn hồi phục được một khoảng thời gian thì linh hồn của hắn sẽ còn mạnh hơn so với trước kia.

Vào thời điểm đó, có lẽ hắn đã đạt đến Bán Bộ Phá Phàm, năng lực cũng sẽ mạnh mẽ hơn sau khi đạt được Phá Phàm.

Nghĩ đến đây, Lâm Huyền cảm thấy hài lòng hả dạ mà gật gù.

"Chiến đấu thêm mấy trận nữa, chắc có thể mạnh hơn."

Lâm Huyền nở một nụ cười và nhìn những cấm vệ quân nằm la liệt trên mặt

đất.

Hắn đang nghĩ xem có nên tiếp tục chiến đấu sau khi những người này đã được chữa trị xong xuôi hay không.

Đây là cục đá mài dao khiến cho hắn cảm thấy vô cùng hài lòng.

Ngay vào lúc Lâm Huyền đang suy nghĩ thì thành chủ rón ra rón rén bước vào.

Khi hắn thấy tình trạng trong sân thì ngạc nhiên vô cùng.

“Tất ... Tất cả đều chết rồi?"

Khi hắn nhìn thấy một mo "thi thể" trên mặt đất thì trong lòng cực kỳ sợ hãi.

Hắn cũng là võ gia nên việc han biết rất rõ thực lực của những cấm vệ quân này cũng là chuyện đương nhiên

Phần lớn cấm vệ quan đều không phải là đối thủ của Lâm Huyền, chính điều này đã khiến cho hắn lạnh cả sống lưng.

Một lát sau, hắn quay đầu lại nhìn Lâm Huyền với ánh mắt vô cùng phức tạp.

"Giết chết nhiều cấm vệ quân như vậy, chắc hẳn hắn đã bị thương nặng.”

"Nếu bây giờ ta ra tay, có lẽ ta sẽ giet được hắn và nhận được phần thưởng lớn!”

Hắn thầm nghĩ biện pháp đánh Lâm Huyền.

“Không được, nếu hắn còn dư sức chiến đấu, chắc chắn ta không phải là đối thủ của hắn!"

"Có lẽ phải chờ cường giả trở về Hoàng thành thôi!"

Hắn nghĩ thế rồi từ từ đi đen chỗ của Lâm Huyền.

"Vẫn chưa chết, nơi này của các ngươi có nhà lao sao? Ta muốn loại cực kỳ rắn chắc."

Lâm Huyền vừa cười vừa nói.

Nghe hắn nói như vậy, thành chủ của Thành Bạch Nguyệt có chút sửng sốt.

"Có, có!"

"Thì ở quý phủ của ta, luc đầu vao thời điểm đó ta đã hao tổn rất nhiều tâm huyết để xây dựng ... "

Hắn còn chưa kịp nói hết câu thì Lâm Huyền đã phất tay áo.

"Vậy thì hãy giam bọn họ lại đi."

"Ngoài ra, ngươi hãy lan truyền tình hình chiến đấu ở nơi này đến Thành Thiên Đô, rồi nói với bọn họ rằng ta bị bọn họ bao vây tấn công đến mức trọng thương."

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!