Thành chủ của Thành Bạch Nguyệt cũng chẳng phải là cường giả gì cả, chẳng qua thì tốt xấu gì hắn cũng đi ra từ những võ giả.
Trận chiến giữa các võ gia với nhau, trong lòng hắn nắm rõ nhất những dấu vết như thế nào sẽ bị lưu lại.
Thế nhưng, xung quanh đây không hề giữ lại một chút dấu vết nào.
Những người đang nằm trên mặt đất đây có vẻ mặt vô cùng khốn khổ, bọn họ giống như bị đánh bại chỉ trong một nháy mắt.
Sau khi kiểm tra tình hình xung quanh thêm lần nữa, chỉ một vết dao chém mà ở nơi này cũng không còn.
Phát hiện này khiến cho thành chủ của Thành Bạch Nguyệt vô cùng bối rối, chẳng lẽ Lâm Huyền đã đánh bại tất cả cấm vệ quân cùng một lúc mà chỉ với một chiêu.
Nghĩ thế, vẻ mặt của hắn càng phấn khích hơn, hắn vội vàng cúi người và đưa những cấm vệ quân đó đi.
Người dân ở Thành Bạch Nguyệt có tính tình thật thà chất phác, hơn nữa với thế lực của Thiên Tuyết Quốc nên ở đây rất ít người phạm tội.
Vào những ngày bình thường, những việc nhỏ nhặt vặt vãnh có cũng không ít, nhưng cũng không nhất thiết phải dùng đến nhà lao.
Nhưng không ngờ rằng lần đầu tiên giam giữ người, mà những người đó lại là cấm vệ quân của Hoàng thành.
Hắn không dám làm trái ý của Lâm Huyền nên nhốt tất cả bọn họ lại.
Thế nhưng hắn cũng không dám khinh thường hay vô lễ với những cấm vệ quân đó, cho nên hắn điều một ít binh lính đến đây để trông coi bọn họ ở trong này.
Không, mặc dù nói là trông coi, nhưng chẳng thà nói là hầu hạ.
Ngoài ra hắn còn tìm thêm vài đầu bếp và để họ ở đây bất kể ngày đêm.
Hai con rồng mạnh mẽ bày ra cuộc chiến trên một con sông nhỏ ở Thành Bạch Nguyệt, còn hắn là một con rắn đất (Nhân vật có khả năng nhất định trong khu vực địa phương) có thể giành được thứ gì đó.
Nhưng mà, hai con rồng mạnh mẽ này có thực lực mà người bình thường không thể sánh bằng.
Một con rắn đất như hắn cũng chỉ có thể trốn tránh ở một vũng nước mà run lẩy bẩy.
Rất nhanh sau đó, hắn truyền tin tức này ra ngoài.
"Lâm Huyền chiến đấu với cấm vệ quân ở Thành Bạch Nguyệt, tuy giành chiến thắng trong một gang tấc nhưng bản thân đã bị trọng thương."
Tin tức này lan truyền đến Hoàng thành rất nhanh khiến cho tất cả mọi người đều ngạc nhiên.
Trong số đó, có Kiều lão gia tử đánh hơi được mùi vị không giống với bình thường.
"Bản thân hắn đã bị trọng thương?"
Kiều lão gia tử nhíu mày lại.
Tin tức này không giống với những gì mà hắn mong đợi.
Hắn đã từng chứng kiến thực lực của Lâm Huyền, hắn cũng nắm rất rõ thực lực của những cấm vệ quân đó.
Yêu cầu bọn họ bao vây Lâm Huyền thôi cũng làm cho Kiều lão gia cảm thấy không hề dễ dàng.
Còn đến mức đả thương Lâm Huyền?
Ngày đó ở trong Hoàng thành, có rất nhiều cấm vệ quân và còn có một cường giả Phá Phàm mà còn làm không nên chuyện, chẳng lẽ bọn họ có thể làm được một cách dễ dàng như vậy sao?
"Chỉ sợ chuyện này không hề đơn giản như vậy."
Kiều lão gia tử hạ giọng lẩm bẩm nói.
"Nếu báo cáo trận chiến đó là sự thật, thì chuyện này trở nên thú vị hơn rồi."
"Có thể Lâm Huyền mà bọn họ tìm thấy là giả, tuy mang dáng vẻ giống với Lâm Huyền, nhưng hắn lại không có thực lực đến mức đó."
"Hoặc báo cáo trận chiến này chỉ là giả!"
Kiều lão gia tử nhíu mày, tự mình ngẫm nghĩ.
"Nếu là vế trước thì tốt, vậy cũng chứng minh rằng Lâm Huyền tạm thời không muốn lộ diện."
"Thế nhưng, nếu là vế sau thì chuyện này rất đáng sợ."
"Tất nhiên là phần tin tức này được truyền ra từ miệng của Lâm Huyền, hắn thể hiện mình đang yếu thế trước Thiên Tuyết Quốc."
“Mục đích của yếu thế là ... Khiến cho hoàng thất phái đi nhiều cường giả hơn!”
"Tuy vẫn chưa biết hắn muốn làm gì, nhưng mà không còn gì phải nghi ngờ về điều đó nữa ... Đang câu cá đấy!"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!