Lâm Huyền ở nơi này để chờ đợi cấm vệ quân đến trong đau khổ nhưng mãi vẫn chưa thấy bọn chúng đến, không ngờ lại có thu hoạch ngoài ý muốn.
"Ba mươi tên?"
Lâm Huyền đánh giá một lượt rồi khẽ cười thành tiếng.
"Xem ra Băng Tuyết nữ vương của các ngươi rất coi trọng ta đấy."
"Vào lúc nơi này và Thiên Tuyết Quốc xung đột với nhau, thế nhưng nàng vẫn luôn nghĩ đến việc giết ta."
Lâm Huyền nói xong câu cuối thì giọng nói của hắn trở nên lạnh lẽo.
Hắn không hề có một chút thiện cảm nào đối với Tuyết Vực.
Từ khi bọn họ bắt cóc Bạch Linh Nhi, mối thù này coi như đã được chốt hạ, không có chỗ cho việc hòa giải.
Thân vệ này cũng chẳng nói năng gì mà một mạch lao lên.
Chiến đấu? Từ trước đến nay Lâm Huyền không hề sợ.
Thậm chí, hắn còn không nhớ rằng mình đã giết chết bao nhiêu thân vệ, nhiều hơn ba mươi tên thì có là gì?
"Tự các ngươi dâng bản thân mình đến cửa, vậy thì đừng trách ta."
Giọng nói của hắn trầm xuống, hắn lấy hồn lực của mình tỏa ra bên ngoài.
Khi tiếp đãi những người ở Tuyết Vực, thủ đoạn của hắn không hề nhẹ nhàng như vậy.
Mặc dù chỉ để ren luyện cho linh hồn của mình nhưng Lâm Huyền không nhẹ tay một chút nào.
Hắn vẫn như cũ, không sử dung ky nang linh hồn, mà chỉ ngưng tu hồn lực của mình lại.
Hồn lực tích tụ lại tạo thành một dây roi rồi hiện ra trước mặt Lâm Huyền.
Trường tiên này không có hình dạng không có bản chất nên nhìn không thấy mà sờ cũng không được.
Trừ Lâm Huyền ra thì chẳng còn ai có thể nhìn thấy nó.
Lâm Huyền đưa tay ra giữa không trung và nắm chắc trong lòng bàn tay.
Có trường tiên trong lòng bàn tay, khí thế của Lâm Huyền trở nên mạnh mẽ vô cùng.
Lúc này đây, hắn giống như một thanh kiếm sắc bén đã được rút ra khỏi vỏ, có thể chặt đứt tất cả mọi thứ.
Trong thời gian này, thân vệ đó đã lao đến nơi.
Lâm Huyền no một nụ cười lạnh lung rồi vẫy trường tiên trong tay hắn.
“Bốp!"
Khi trường tiên đáp xuống, tất cả mọi người đều dừng chân.
Rõ ràng rằng trong tay của Lâm Huyền không có binh khí, thế nhưng tất cả bọn họ đều nghe được âm thanh roi vọt vang lên rõ rệt.
m thanh đó giống như một thứ trực tiếp bùng nổ trong linh hồn của bọn họ
Đi kèm theo âm thanh đó là cơn đau đớn dữ dội.
Bọn họ đều là võ giả, đáng lẽ bọn họ sẽ không cảm nhận được cơn đau đớn này mới đúng.
Thế nhưng vào lúc này, cơn đau đớn đó đã khiến cho bọn họ choáng váng đôi chút.
Cơn đau đó xuất phát từ linh hồn cho nên không phải có thân thể cường tráng là có thể khiến cơn đau biến mất hoàn toàn.
Lâm Huyền cũng cảm nhận được một chút đau đớn, chẳng qua cơn đau này vẫn nắm trong giới hạn của hắn.
“Quả thật đá mài dao này cũng không tệ."
Lúc này đây, hắn không còn phải kiêng dè điều gì nữa, hắn buông thả mọi động tác đi chiến đấu.
Chỉ mới quất một phát cũng đã khiến cho Lâm Huyền cảm thấy bản thân mình có sự thay đổi.
Lấy rủi ro nhỏ nhất để giành được gặt hái lớn nhất, thảo nào Trác Nhĩ Khắc lại đề nghị hắn sử dụng cách thức chiến đấu này.
"Nếu sử dụng Diệt Hồn Chưong thường xuyên, có phải linh hồn của ta sẽ trở nên mạnh hơn không?"
Lâm Huyền có chút cảm động.
Trong nháy mắt, thậm chí hắn còn suy nghĩ phải tiêu diệt toàn bộ thân vệ này để chứng minh ý tưởng của mình là đúng.
Chẳng qua, nghĩ đi nghĩ lại thì hắn vẫn buông tha.
Kiểu cách thức chiến đấu mổ gà lấy trứng (Chỉ thấy lợi trước mắt mà ảnh hưởng không tốt đến lợi ích lâu dài) cũng chưa chắc chuyện tốt.
Hơn nữa, bản thân của Diệt Hồn Chưởng cũng có một vài tác dụng phụ.
Một lát sau, Lâm Huyền lại múa trường tiên trong tay của mình lên.
“Bốp!"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!