Roi linh hồn vừa được tung ra, đã có tận mấy người ngã xuống.
Bọn họ nằm trên nền đất mà gào thét thê thảm, dù chưa chết nhưng bọn họ đang phải chịu đựng sự hành hạ không thể tưởng tượng nổi.
Linh hồn của bọn họ đang dần dần tan vỡ sau một cú đánh của Lâm Huyền.
Ba mươi thân vệ, nhưng trong nháy mắt chỉ còn lại một nửa.
Những người còn lại thì nhìn Lâm Huyen với ánh mắt tran ngập sự sợ hãi.
Trước đây, những than vệ nay roi đi kha som nên chưa nhìn thấy cảnh Lâm Huyền thể hiện uy lực sức mạnh vô hạn không ai ngăn cản nổi của mình.
Sự hiểu biết của bon họ về Lam Huyền vẫn chỉ dung lại ở luc Lam Huyền công khai bộc lộ thực lực của mình ở Tuyết Vực thôi.
Theo đánh giá của bọn họ mà nói cho dù Lâm Huyền có trở nên mạnh mẽ thì tối đa cũng chỉ ở đỉnh cao của một cảnh giới.
Với đánh giá này cũng được xem như là coi trọng Lâm Huyền rồi.
Thế nhưng bây giờ bọn họ mới phát hiện ra khả năng suy đoán của bản thân bọn họ vẫn còn thấp.
Thực lực của Lâm Huyền vượt xa với những gì bọn họ suy đoán, hắn còn đáng sợ hơn rất nhiều, chắc chắn hắn không phải là một võ giả bình thường
Bọn họ muốn trốn thoát, nhưng Lâm Huyền há có thể để cho bọn họ được toại nguyện sao?
Hồn lực tụ lại thành một đường, tất cả vùng đất xung quanh đều bị Lâm Huyền bao vây lại.
Bọn họ muốn chuồn đi cũng phải chịu lấy một kích của Lâm Huyền.
Sau đó có người trúng phải chiêu đó, ngay lập tức ngã xuống mặt đất mà không ngừng run rẩy, một màn này đã khiến cho tất cả thân vệ trở thành hồn ma.
“Ngươi là ác ma ... ”
Trong số đó, có một thân vệ mở miệng nói với giọng điệu run rẩy.
Khi đối mặt với Lâm Huyền, bọn họ hoàn toàn không thể vực dậy ý chí chiến đấu của mình.
Đây là một trận chiến không có phần thắng, cả cường giả đứng đầu cũng không còn sức chống lại khi trước mặt bọn họ là Lâm Huyền.
"Ác ma?"
Lâm Huyền đánh giá bản thân mình.
"Cứ coi là vậy đi."
“Đối với mấy người Tuyết Vực các ngươi mà nói ta chính là ác ma."
Giọng nói trầm xuống, trường tiên trong tay hắn lại được quất lên.
Tất cả thân vệ của Tuyết Vực chỉ còn lại mười tên, một roi của hắn đáp xuống thì lại ít thêm vài người.
Nhưng bon ho vẫn chua chet ngay lap tuc ma bon ho giong nhu đang trải qua cực hình thảm khốc nhất thế giới.
Ngay vào lúc Lâm Huyền chuẩn bị ra tay giết chết bọn họ thì đột nhiên nghe thấy tiếng kêu to.
“Hãy để ta tới đi."
Đó là giọng nói của Bạch Linh Nhi.
Lòng của Lâm Huyền có chút rung động, hắn mở ra Thiên Tư Linh Phổ.
Bạch Linh Nhi nhảy ra từ chỗ đó và đứng phía trước những người còn lại.
Mấy thân vệ nhìn thấy con thỏ trắng như tuyết thì sắc mặt tái mét hẳn đi.
Người khac co the khong biet lai lịch của con thỏ nay nhưng trong lòng bọn họ thì nắm rất rõ.
Con thỏ này nhìn sơ qua thì thấy vô hại với người lẫn vật, nhưng thật ra là một nhân vật cực kỳ tàn nhẫn.
"Để cho các ngươi làm quỷ rõ ràng, Tuyết Vực các ngươi đã chọc trúng người không nên đụng vào, đụng vào một tồn tại không nên động đến."
Lâm Huyền nói với vẻ lạnh lùng.
Khi nghe hắn nói như vậy, lúc này nhiều thân vệ mới hiểu ra.
Hóa ra Lâm Huyền và Tuyết Vực đã kết oán kết thù như thế!
Bọn họ hoàn toàn hối hận, nếu biết như vậy từ sớm, bọn họ cần gì đi trêu chọc Lâm Huyền chứ?
Tạo ra một thần thu và đại nao ở Thành Thiên Đô là có thật, nhưng chỉ vì vậy thôi mà bọn họ phải trả một cái giá quá lớn rồi.
Không một thân vệ nào đến Thành Thiên Đô mà sống sót trở về, bây giờ còn mất thêm ba mươi người nữa.
“Đây là mệnh lệnh của nữ vương ... "
Trong số đó có một người lên tiếng nói.
Thế nhưng Lâm Huyền cũng chẳng để ý đến hắn.
Bạch Linh Nhi nhảy tới và khi nó mở miệng ra là một ngụm lửa dữ dội.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!