Lâm Huyền cầm Chân Long Kiếm trong tay, ý chí chiến đấu lộ rõ trên gương mặt hắn càng lúc càng sâu nặng.
Tuy người này mạnh, nhưng cũng không phải không thể đánh bại nổi!
Chân Long Kiếm cũng đang run lên từng hồi giống như nó đang hưng phấn vì gặp được một kẻ thù mạnh mẽ vậy.
“Giết!"
“Giết!”
Hai người bọn họ đồng thanh hét lên một tiếng, rồi cùng lao đến đối phương.
“Leng keng!"
Trên không trung không ngừng vang lên những tiếng nổ, hai thanh kiếm va chạm vào nhau, bùng phát làn sóng âm mang tính hủy diệt.
Sóng âm quét đến đâu tất cả mọi thứ xung quanh đều hóa thành tro thành
bụi.
Không sai, trở thành tro bụi!
Sức mạnh của sóng âm này rất kinh khủng, cực kỳ kinh khủng.
Cuộc chiến giữa hai người họ đã dẫn đến ánh mắt dòm ngó của mọi người xung quanh từ lâu, nhưng không một ai dám xông vào giữa chiến trường này để quan sát cá.
Chiến trường của hai cường giả lớn không phải nơi mà người bình thường có thể chen vào.
Cho dù chỉ là ảnh hưởng còn sot lại thì cũng đa đủ để xé nát một cường giả Quy Nhất rồi!
Trong luc giao chiến, Lâm Huyền bat đầu lang lang kiểm tra xem xét bên trong Thần Sơn.
Tử Bất Ngữ!
Kiếm pháp này tuyệt diệu như thế, đáng lẽ phải có chút ghi chép lại nào đó về nó mới đúng chứ.
Nhưng ma Lam Huyền tìm kiếm mấy lần trong tất cả sách cổ ở Thần Sơn vẫn không tìm thấy ghi chép nào thích hợp cả.
“Sao lại như vậy được?"
Lâm Huyền ngạc nhiên.
Tuy không thể nói bên trong Thần Sơn bao la vạn tượng (Cái gì cũng có), nhưng công pháp thì phải có chứ.
Kiếm pháp Tử Bất Ngữ này, có thể nói là rất hoàn mỹ!
Đây tuyệt đối là công pháp điển hình của việc lấy yếu thắng mạnh, nhưng trong Thần Sơn lại không có ghi chép về điều này đã khiến cho Lâm Huyền rất nghi ngờ.
“Lẽ nào ... Đây không phải một bộ kiếm pháp?"
Lâm Huyền vừa chiến đấu vừa suy nghĩ đến điều này.
Trước kia hắn cũng không phải chưa từng gặp qua tình huống tương tự như vậy, ví dụ như sự truyền thụ của độc sư thì thông thường sẽ không có ghi chép lại trong sách cổ.
Chẳng lẽ Tử Bất Ngữ cũng giống như vậy, nó cũng là một loại kiếm thuật phi thường sao?
Nghĩ đến đấy Lâm Huyền lại bắt đầu tìm kiếm.
Nếu như cách thức chiến đấu huyền diệu này không phải là kiếm thuật, vậy thì có khả năng đó là ... Chiêm Bốc Thuật!
Đôi mắt Lâm Huyền bất giác sáng ngời.
Không sai, chính là Chiêm Bốc Thuật!
Quả thật kiếm thuật của Lâm Vũ rất cao siêu, nhưng tuyệt đối chưa đến mất có thể đánh đồng với Thần Đạo Kiếm Pháp, chứ đừng nói chi đến việc có thể áp chế được Thần Đạo Kiếm Pháp.
Đó là lý do mà hắn có thể tấn công hiệu quả như thế, cũng bởi vì tính chất đặc biệt của bộ kiếm pháp này.
Nghĩ đến đây, mạch suy nghĩ trong đầu Lâm Huyền trở nên thông suốt.
Nếu như đó thật sự là Chiêm Bốc Thuật, vậy thì có thể phá giải dễ dàng rồi.
Lâm Huyền cũng biết về Chiêm Bốc Thuật, đương nhiên hắn sẽ biết loại thuật pháp này kỳ lạ đến cỡ nào rồi.
Han có thể tìm được Bạch Linh Nhi, tat cả đều nho vao Chiêm Bốc Thuật này.
Nếu như sử dụng nó vào trong chiến đấu, chỉ cần có thể khống chế tốt thì sẽ đạt được hiệu quả đáng ngạc nhiên.
Khóe miệng Lâm Huyền nở nụ cười mỉm, hắn cố tình tạo ra sơ hở cho đối phương.
Quả nhiên, Lâm Vũ đánh mãi không thắng, trong lòng của hắn trở nên lo lắng đôi chút rồi.
Han thay Lam Huyền lại lần nữa thi triển Thần Đạo Công Pháp, hắn bèn lập tức tung ra kiếm pháp kỳ quái kia của mình.
Lâm Huyền cũng không vội vàng tiến công mà hắn chỉ liên tục đỡ chiêu.
Mỗi lần hắn tấn công đều bị Lâm Vũ nhìn thấu rõ ràng.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!