Lý do rắn độc mạnh mẽ là vì nó âm thầm ẩn núp ở chỗ tối.
Nhưng khi nó bị phát hiện thì cho dù răng nanh có sắc nhọn như thế nào cũng không mang lại tác dụng gì.
"Leng keng!"
Chân Long Kiếm của Lâm Huyền quét sạch, bóng dáng hư ảo của Chân Long cuốn bay tất cả.
Ran độc mạnh đen đau thì cung chỉ là một con rắn! Đứng trước mặt một con rồng thì chỉ có thể chật vật chạy trốn.
“Gầm!'
Chân long gầm lên vô cùng giận dữ, Chân Long Kiếm bay nhanh về phía Huyết Sắc Trường Kiếm của Vương Diệp.
Với một tiếng vang nhỏ, Huyết Vụ xung quanh tự nhiên tản ra.
"Sao có thể!"
Sắc mặt Vương Diệp lộ ra một vẻ ngạc nhiên và hoảng hốt.
Nhưng vẻ ngạc nhiên hoảng hốt ấy rất nhanh đã biến mất.
"Thật không ngờ Huyết Vụ không thể cản trở ngươi."
Khuon mặt han tỏ vẻ nghiêm trọng rồi xem xét Lâm Huyền.
Trước khi tiến vào Thành Bạch Nguyệt hắn chẳng thèm để Lâm Huyền vào mắt.
Trong suy nghĩ của hắn, chẳng qua Lâm Huyền chỉ là võ giả Quy Nhất Cảnh bình thường mà thôi.
Hắn chỉ không biết Lâm Huyền đã dùng cách nào để giết chết Lâm Vũ.
Nhưng giờ đay, sau khi chiến đau với Lâm Huyền thì suy nghĩ của hắn đã thay đổi.
Thực lực của Lâm Huyền không thể nói không mạnh, trong tất cả những người Vương Diệp từng gặp thì Lâm Huyền chắc chắn là người mạnh nhất đạt Quy Nhất Cảnh.
So với Lâm Vũ thì thực lực của Lâm Huyền còn đáng sợ hơn nhiều.
Nếu như một người như vậy đột phá đến cảnh giới Phá Phàm thì thực lực sẽ mạnh đến mức nào?
Bây giờ Vương Diệp đã hiểu vì sao Kiếm Tôn lại có ý muốn giết Lâm Huyền.
Nếu bây giờ không thừa dịp giết chết hắn, đến lúc hắn đột phá cảnh giới Phá Phàm, chỉ sợ có mình Kiếm Tôn ra tay mới có thể đánh chết hắn.
Vương Diệp cũng không dám coi thường Lâm Huyền nữa, hắn nhướng người vọt vào trong viện.
“Thế nào? Muốn đi tìm sự giúp đỡ?"
Lâm Huyền nhíu mày.
Đương nhiên hành động này của Vương Diệp có ý đi tìm người còn lại để cùng nhau ra tay.
Nếu cả hai người bọn họ cùng nhau ra tay thì có le Lam Huyền không còn là đối thủ của bọn họ.
Nhưng mà lúc này Lâm Huyền không hề có lựa chọn nào khác nữa.
Hắn sử dụng Thần Đạo Bộ Pháp để đuổi theo.
“Tới đây!”
Vương Diệp gào lên một tiếng, đột nhiên tay cầm Huyết Sắc Trường Kiếm của hắn đâm về phía Lâm Huyền.
Lâm Huyền nhíu mày, một nhát kiếm này có thể khiến hắn sinh ra cảm giác bản thân mình có muốn né cũng né không được.
Chẳng qua hắn không để ý tới nhiều
Ở trong mắt hắn, thanh kiếm này không thể làm hắn bị thường.
Thổ quy tắc và Bá Thể Thần Công đã cho cơ thể của Lâm Huyền đạt đến mức độ cực kì kinh khủng.
Về sức phòng ngự của Lâm Huyền thì ngay cả những áo giáp ở cấp bậc thần binh cũng không thể so sánh với cơ thể của hắn.
“Phụt!"
Huyết Sắc Trường Kiếm đâm vào cánh tay của Lâm Huyền, mà Chân Long Kiếm của Lâm Huyền đã vẽ ra một vết máu ở trên gương mặt của Vương Diệp.
"Tại sao lại như vậy?"
Lần này đến lượt Lâm Huyền phải ngạc nhiên rồi.
Một kiếm này của hắn hẳn phải lấy được mạng của Vương Diệp mới đúng.
Chân Long Kiếm nhắm thẳng vào ấn đường của Vương Diệp, với thực lực của Lâm Huyền và uy lực Chân Long Kiếm thì hoàn toàn không có lý do gì mà Vương Diệp có thể sống sót khi một nhát kiếm này bổ xuống.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!