Trong khi máu chảy ra, thân thể Lâm Huyền không ngừng bị xé rách, khiến miệng vết thương bị rách ra càng ngày càng to.
Lâm Huyền có cảm giác giống như máu trong cơ thể mình đang bị điều khiển.
Máu là một thứ rất yếu ớt, có thể tùy ý thay đổi hình dạng.
Mà lúc này đây, máu của hắn giống như biến thành thanh kiếm trong tay Vương Diệp.
Không chỉ miệng vết thương trên cánh tay mà ngay cả máu trong cơ thể hắn cũng bị khống chế.
Lâm Huyền giật mình, lúc trước hắn đã lỡ tay chính vì năng lực kì quái này của Vương Diệp.
Hình như hắn có thể điều khiển máu?
“Tốt nhất là ngươi đừng có lộn xộn, nếu không ngươi sẽ chết vì mất quá nhiều máu đấy.”
Ngay lúc này một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên bên tai hắn.
Lâm Huyền nhíu mày, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?
"Chưởng Kiếm Sứ thứ tư, Lâm Phẩm Phàm!"
Một bóng dáng xinh đẹp từ trong bóng tối bước ra.
Lâm Phẩm Phàm đứng ở cách đấy không xa, lạnh lùng nhìn hai người bọn họ trong viện.
Phá Phàm tầng hai!
Sắc mặt Lâm Huyền thay đổi, khí thế của nàng sắp bằng Kiều Lão gia tử rồi.
Còn chưa ra tay nên Lâm Huyền không biết thực lực của nàng như thế nào.
Nhưng neu nang đa co thể trở thanh Chưong Kiếm Sứ thứ tư, chỉ sợ sẽ mạnh hơn Vương Diệp.
"Quả thật Tuyết Vực rất nể mặt ta."
Lâm Huyền cười khinh.
"Hai cường giả Phá Phàm, xem ra các ngươi không chỉ đơn giản là muốn giết
ta."
Vương Diệp, Lâm Phẩm Phàm!
Mỗi một người bước ra đều là nhân vật có danh tiếng chấn động cả một vùng.
Mà hiện nay hai người này lại bắt tay với nhau đến Thành Bạch Nguyệt, có thể thấy Tuyết Vực muốn nuốt sống bản thân mình.
"Nếu ngươi đã biết, vậy thì không cần vùng vẫy nữa."
Nói xong, Lâm Phẩm Phàm rút kiếm của mình ra.
Đây là một thanh kiếm ngắn, nó chỉ dài hơn một thước, gọi là chủy thủ thì sẽ chính xác hơn là kiếm.
Thanh kiếm ngắn được chế tạo vô cùng tinh xảo, hoàn toàn không giống vũ khí sắc bén để giết người, mà ngược lại giống như đồ sưu tầm của một cô nương nhỏ.
Chang qua chủ nhan của thanh kiếm ngan này khiến cho Lâm Huyền có cảm giác nguy hiểm vô cùng.
"Nếu ngươi đã nói như vậy thì ta đây cũng phải chống cự giãy giụa một chút nữa mới được."
Hắn vừa dứt lời, Chân Long Kiếm của Lâm Huyền chĩa thẳng vào Vương Diệp.
Vô Cấu Nguyên Khí lưu chuyển trong không khí, miệng vết thương trên cánh tay hắn dần dần khép lại, máu đang sôi sục trong cơ thể cũng bình thường trở lại.
"Người muốn giết ta có rất nhiều, nhưng mà ta vẫn còn sống rất tốt đấy."
"Hai người các ngươi cũng có thể tới đây thử xem!"
Dứt lời, Lâm Huyền nhanh chóng biến thành ảo ảnh.
Hắn sử dụng Phong quy tắc khiến bóng dáng của bản thân hắn giống như ma quỷ.
Trong nháy mắt hắn đã di chuyển đến bên cạnh Vương Diệp.
Chân Long Kiếm bổ xuống một lực thật mạnh, oai vô cùng.
Vương Diệp cuống quít giơ kiếm đỡ đòn, cố gắng gượng đỡ một nhát kiếm đó.
“Leng keng!"
Hắn đỡ được nhát kiếm của Lâm Huyền nhưng không hoàn toàn ngăn cản được su tan cong của Lam Huyen
Thần Đạo Quyền Pháp!
Lâm Huyền tự lừa gạt bản thân không phải vì cho bọn họ thấy kiếm pháp của mình tuyệt vời như thế nào.
Cho dù đó là kiếm pháp hay là bất kỳ thứ gì khác thì đều được dùng để chiến đấu.
Nếu Thần Đạo Kiếm Pháp không thể đánh bại đối phương thì có lẽ Thần Đạo Quyền Pháp sẽ có tác dụng.
Sự thật đúng là như thế, khi cú đấm của hắn hạ xuống, Vương Diệp vẫn chưa có sự phòng bị.
Lâm Huyền tu luyện Thần Đạo Công Pháp nên từ đâu sức mạnh đã không hề bình thường, hơn nữa còn có sự gia trì Lực quy tắc, cu đấm này của hắn đâu chỉ dừng lại ở ngưỡng sức mạnh của vạn quân?
“Phụt!"
Vương Diệp há hốc mồm rồi phun ra một ngụm máu tươi, rồi bị lực đạo kinh khủng đánh bật ra ngoài.
Lâm Phẩm Phàm muốn giúp đỡ nhưng mà Lâm Huyền không hề để ý tới nàng.
Trận chiến này khác với trước đây, một mình Lâm Huyền không đủ sức chống lại cả hai cường giả Phá Phàm.
Nếu như một đấu một, hắn không hề sợ bất kì ai, nhưng khi cùng lúc đối mặt với hai cường giả Phá Phàm thì hắn không có đủ sức mạnh.
Đo là lí do vì sao khi Lâm Phẩm Pham xuat hiện Lâm Huyền đã hạ quyết tâm ngay.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!