Lâm Huyền nhìn hai tay của mình, trên khuôn mặt là vẻ ngạc nhiên mừng rỡ.
Từ Quy Nhat canh đỉnh phong đen Pha Pham canh tang mot chỉ là một lan ranh mỏng manh, nhưng không ngờ lại có thay đổi đáng kinh ngạc như thế.
Hiện tại cho dù phải đối mặt với Kiều Lão gia tử đi chăng nữa, hắn cũng tự tin có thể đánh chết!
"Công sức tu luyện trong khoảng thời gian này đúng là không hề uổng phí!"
Lâm Huyền cười một tiếng.
Nếu không phải hắn vẫn luôn cố gắng vượt qua cực hạn của bản thân, có lẽ cũng sẽ không có sự bùng nổ như hiện tại.
Những người khác nhìn vào chỉ biết cảm thán thực lực hắn kinh khủng, nhưng chỉ một mình hắn mới biết hắn đã tôi luyện linh hồn của mình như thế nào.
Nhưng vào lúc này, Lâm Phẩm Phàm đứng bên cạnh đã bắt đầu di chuyển.
Nàng lợi dụng Thủy quy tắc bao bọc mình trong một làn nước, lao về phía Lâm Huyền.
Lâm Huyền ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn nàng.
"Đúng là muốn chết!"
Thần Đạo Quyền Pháp!
Lúc này Lâm Huyền đã không còn hứng thú tiếp tục chơi đùa với nàng.
Hắn phát huy Lực quy tắc đến cực hạn, uy lực của một quyền này khủng bố cỡ nào, ngay cả chính Lâm Huyền cũng không tính toán được.
"Âm!"
Cho dù là bị hơi nước bao phủ, Lam Huyền vẫn chuan xác đánh trúng người Lâm Phẩm Phàm.
Nhưng sau khi một quyền này hạ xuống, sắc mặt Lâm Huyền lập tức thay đổi.
"Không tốt!"
Hắn lập tức xông lên trước muốn cứu, nhưng đã không kịp nữa rồi.
Mượn lực trùng kích kinh khủng từ cu đánh này của Lâm Huyền, Lâm Phẩm Phàm bay thẳng ra ngoài thành.
Cảnh giới Phá Phàm vốn không có năng lực bay trên không, nhưng sức mạnh từ một quyền này của Lâm Huyền thật sự quá mạnh.
Chờ khi Lâm Huyền ý thức được vấn đề, Lâm Phẩm Phàm đã mượn lực từ cú đánh kia chạy trốn.
"Không ngờ ta lại bị thủ đoạn nhỏ này tính kế."
Lâm Huyền cười không ra tiếng.
Chỉ có thể trách mình quá kích động, không kiềm chế được đắm chìm trong uy lực mạnh mẽ của cảnh giới Phá Phàm.
Nếu không thì hắn sẽ không dễ bị tính kế như thế.
"Lần này tha cho ngươi một mạng, sau khi trở về nhớ chuyển lời cho Băng Tuyết nữ vương, cho dù có bao nhiêu người đến Lâm mỗ ta đay đều tiếp hết!"
Lâm Huyền nói với phương xa.
Lúc này Lâm Phẩm Phàm cũng không dám đáp lại.
Thực lực kinh khủng của Lâm Huyền đã dọa nàng sợ vỡ mật, nàng cúi đầu nhìn áo giáp trên người mình một chút, khóe miệng nở một nụ cười khổ.
Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc kia, nàng đã lấy ra bộ áo giáp này từ trong nguyên giới.
Chiếc áo giáp này đã từng giúp nàng vượt qua bao nhiêu nguy hiểm, nhưng bây giờ lại biến thành một đống sắt vụn.
Nàng không dám quay đầu lại, xông về phía cánh đồng hoang, nhất định phải nhanh chóng chạy khỏi nơi này!
Cho dù có rơi vào quân đội Thiên Tuyết Quốc cũng chưa chắc đã tệ hơn tình huống hiện tại.
"Nhất định phải khuyên can Kiếm Tôn!"
Lâm Phẩm Pham quyết định.
Sáu Chưởng Kiếm Sứ của Huyền Kiếm đã chết mất hai người, mà nàng cũng bị thương nặng, tu vi giảm lớn.
Neu như Kiếm Tôn vẫn khu khu cố chấp như cũ, rat có thể se khiến Huyền Kiếm hoàn toàn bị phá hủy!
Đây không phải là nói quá, mà là phán đoán chuẩn xác của nàng về thực lực của Lâm Huyền.
Tiến về phía trước một chut nữa là có thể rời khỏi lãnh thổ Thiên Tuyết Quốc, đến lúc đó nàng sẽ an toàn.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!