Dương Bách Xuyên bỗng thấy căng thẳng, nhưng lúc này muốn quay lưng bỏ đi là chuyện không thực tế, hắn đã đến rất gần trạm kiểm soát. Hắn biết nếu giờ quay đầu bỏ chạy, ngược lại sẽ càng gây chú ý.
Cuối cùng hắn quyết định cắn răng đi tiếp, bởi vì chưa chắc bọn họ sẽ tra xét mình. Dương Bách Xuyên tự an ủi bản thân.
Chẳng mấy chốc đã đến lượt hắn.
"Đứng lại!"
Một Thiên Thần chặn hắn, ra hiệu dừng lại.
Dương Bách Xuyên mặt không biến sắc, khựng lại.
Lúc này, một Thiên Thần khác lấy ra một pháp khí như tấm gương, chiếu lên người hẳn.
Lúc này Dương Bách Xuyên căng như dây đàn.
Hắn đã chuẩn bị sẵn phương án xấu nhất, cùng lắm thì ra tay đánh một trận.
Dù sao trạm này chỉ có hơn mười Thiên Thần canh giữ, không có ai vượt trên cấp Thiên Thần, không đáng để hắn phải cuống.
Pháp khí giống gương chiếu lên người mà hắn không thấy gì khác lạ.
Chỉ có kẻ cầm gương chăm chăm nhìn mặt gương.
"Lão Lục, có phát hiện gì không?"
Một Thiên Thần khác bước tới hỏi.
"Đại nhân, người này trông hơi giống Thần Nhân mà chúng ta đang tìm, nhưng hơi thở không giống, tu vi cũng không giống .. " Tên cầm thần kính ấp úng.
Nghe hắn ta nói vậy, tim Dương Bách Xuyên chợt trật một nhịp, quả nhiên đang tìm mình.
Nhưng ngay sau đó lại nghe người được gọi là đại nhân chửi: "Đầu óc ngươi có vấn đề à? Người chúng ta cần tìm ở cảnh giới Thần Nhân, tóc bạc. Còn người này là Thiên Thần thượng vị đỉnh phong, đầu trọc bóng lưỡng. Từ đó đến giờ mới gần 200 năm, hơi thở cũng khác, sao có thể là tên đó được."
"Từ xưa đến nay, ta chưa từng nghe ai co thể từ Than Nhan đột pha len Thiên Thần thượng vị trong chưa đầy hai trăm năm. Dù là thiên tài top đầu thì ít nhất cũng phải nghìn năm.
Hơn nữa hơi thở đã không đúng thì khỏi bàn, những thứ khác có thể nhầm chứ hơi thở không thể lừa người được.
Trên người tên này còn phảng phất chút yêu khí nữa. Mặt mũi giống thì được ích gì, Thần giới người giống người đầy ra.
Đừng lằng nhằng nữa, nếu cứ kiểm tra như này, mỗi ngày có mấy chục vạn lượt ra vào Thiên Thành thì làm sao chúng ta kham nổi. Học theo đội Thiên Thần số 1 ấy, như vậy mới nhàn. Đừng dây dưa dây cà nữa."
"Vâng, đại nhân, ta biết rồi." Tên cầm pháp khí bị mắng xối xả, gật đầu liên hồi, bản thân hắn ta cũng thấy đại nhân nói có lý.
"Đi nhanh lên!"
Tên Thiên Thần sốt ruột quát, xua Dương Bách Xuyên đi, đừng chắn đường phía sau.
Dương Bách Xuyên hơi ngớ ra. Không ngờ chưa hỏi han câu nào đã thả hắn qua.
Hắn cũng nghe rõ cuộc đối thoại giữa hai tên Thiên Thần, thầm bật cười. Người khác hai tram năm không làm nổi từ Thần Nhân bước vào Thiên Thần, nhưng hắn lại là ngoại lệ.
Tính đúng thời gian tu luyện thực sự, hắn đã rèn luyện hơn trăm năm trong bình Càn Khôn, cộng lại không dưới ba trăm năm.
Càng nghĩ càng thấy tự hào, mới hơn ba trăm năm mà tốc độ tu luyện của hắn đã đến mức người ta phải ngước nhìn.
Không ngờ lại qua cửa dễ dàng như thế. Phải cảm ơn tên Tam Nhãn tà ác kia đã đốt trụi tóc hắn, còn khiến hắn dính chút yêu khí.
Đầu trọc cung co cai loi của đau troc.
Rất nhanh, Dương Bách Xuyên qua trạm kiểm soát, bước vào Thiên Thành khổng lồ.
Hắn nhớ lại cuộc đối thoại của hai tên Thiên Thần vừa nãy, nghe thấy một cách gọi là Thiên Thần thượng vị. Danh xưng này nghe cũng ổn, có lẽ đó là cách gọi cảnh giới của tộc Thiên Nhân.
Dịch Thiên Hành từng nói với hắn là thượng giai, còn giờ nghe là thượng vị, khác tên nhưng không khó hiểu, hai tộc khác nhau, xưng hô khác nhau, ý nghĩa thì như nhau.
Thiên Thần thượng giai, Thiên Thần thượng vị đều là một cả.
Tiến lại gần, hắn thấy trên cổng thành khắc ba chữ lớn Đông Thành Môn. Tường thành cao chừng trăm mét, khắc văn dày đặc, hiển nhiên cả tòa thành cũng có trận pháp cường đại che chở.
Vào trong Thiên Thành, Dương Bách Xuyên mới thở phào.
Xem ra tạm thời hắn đã thoát khỏi sự truy lùng của tộc Thiên Nhân.
Nhân lúc này, hắn định đi sửa chữa chiến giáp của Hắc Ám Yêu Hoàng.
Việc đầu tiên là tìm một đại sư luyện khí đáng tin. Hắn không muốn mình bị chặt chém, hơn nữa cái cần sửa không chỉ có chiến giáp Hắc Ám Yêu Hoàng, còn cả một đôi vuốt của Hắc Ám Yêu Hoàng. Toàn bảo vật hạng nặng, nhỡ để người ta âm một vố thì đến lúc ấy có khóc cũng không lên lời.
Dương Bách Xuyên vừa nghĩ vừa đi. Bất ngờ, có người lao sầm vào hắn.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!