"Không sao chứ?" Dương Bách Xuyên đỡ lão giả đứng lên, thuận miệng hỏi.
Chỉ một câu đã khiến ba tên Thiên Thần hung ác phía đối diện quay sang hắn.
"Ê! Tên kia, đừng có lo chuyện bao đồng. Biến sang một bên, không ta đánh gãy chân ngươi bây giờ."
Tiếng chửi khiến Dương Bách Xuyên cau mày, ngẩng lên nhìn thẳng vào bọn
họ.
"Giữ mồm cho sạch, không ta xé nát cái miệng thối của ngươi đấy." Dương Bách Xuyên vốn chẳng có thiện cảm với Thiên tộc, huống hồ lại gặp loại người này.
Dù sao cũng chỉ là ba tên Thiên Thần, trong đó có một thượng vị, hai trung vị, không là gì với hắn cả.
"Ô, cũng láo ha, muốn chết phải không." Tên Thiên Thần thượng vị trung niên trợn mắt, cứ như nói thêm nửa câu nữa là ra tay dạy cho Dương Bách Xuyên một bài học.
Lúc này, lão giả cuống quýt chen ra đứng chắn trước mặt Dương Bách Xuyên, vội vàng nói: "Bưu gia bớt giận, bớt giận. Xin hãy cho ta ba ngày, trong ba ngày, ta sẽ trả hết số thần thạch đã nợ. Chuyện này không liên quan gì đến vị đạo hữu này."
Nói xong, lão giả lại ghé tai Dương Bách Xuyên thì thầm: "Tiểu huynh đệ mau đi đi. Chúng là người của bang Ác Nhân trong Thiên Thành, không đụng nổi. Ta nợ thần thạch của họ, hôm nay không trả nổi thì cùng lắm để họ đánh một trận. Trong Thiên Thành, họ không dám giết người. Ngươi đi đi."
Dương Bách Xuyên cau mày, cũng hiểu đại khái, hoa ra là đòi nợ, người này nợ họ thần thạch. Nghe chừng bang Ác Nhân khá có thế trong Thiên Thành, đến mức mà lão giả, thân là Thiên Thần thượng vị cũng không dám đắc tội, lại còn nợ người ta trước.
Lúc này, tên Thiên Thần thuộc bang Ác Nhân lạnh lùng nói: "Lão già, đừng tưởng ta không làm gì được ngươi. Ngươi nói ba ngày mấy lần rồi. Nếu hôm nay ngươi không trả hết số thần thạch đã nợ, tuy không giết được ngươi nhưng ta có thể phế bỏ tu vi của ngươi."
"Bưu gia, hôm nay ta that sự không trả nổi. Xin cho ta thêm ba ngày nữa được không? Ta đã ném hơn vạn thần thạch vào Thiên Địa Phường của các ngài, chưa từng bùng nợ. Hơn nữa ấn ký thần thai của ta cũng nằm trong tay các ngươi, ta còn chạy đi đâu được." Lão giả cầu xin.
Tên Thiên Thần thượng vị được lão giả gọi là Bưu gia cười gắn: "Lão già, Bưu gia đã cho ngươi ba lần cơ hội, còn ngươi thì trốn chúng ta như trốn dịch. Bảo ta tin lão thế nào? Ấn ký thần thai thì có ích gì? Dù phá hủy thì cùng lắm cảnh giới của ngươi tụt chút thôi, chẳng có nghĩa lý gì. Ta chỉ nhận thần thạch. Hôm nay dù nói gì thì ta cũng không tin ngươi nữa.
Giờ cho mày hai lựa chọn, một là ngoan ngoãn nộp thần thạch, hai là ta sẽ phế tu vi của ngươi. Tự chọn đi." Tên tự xưng là Bưu gia nhếch mép cười hiểm.
Hắn ta cũng hữu ý vô tình liếc Dương Bách Xuyên, ánh mắt đầy đe doạ, ý là đừng có lo chuyện bao đồng, không thì ta xử luôn cả ngươi.
Dương Bách Xuyên cũng đã hiểu, lão giả này từng tới chỗ tương tự như sòng bạc. Hắn không ngờ Thần giới cũng có trò đó.
Có ở đâu thì cờ bạc cũng là thứ hại người.
Lão gia tự rước họa vao than, nhung đám người nay cung chang phải loại tử tế gì.
Đời này Dương Bách Xuyên ghét nhất phường cờ bạc. Nghĩ thông, hắn quay người định rời đi, hắn không muốn dính vào mấy con bạc.
Sau lưng truyền đến tiếng van nài của lão giả, rồi tiếng quỳ rạp xuống đất.
Tên Thiên Thần thượng vị gọi là Bưu gia nhấc chân đã lão một cái, chửi độc địa: "Lũ Thần tộc đe tiện các ngươi đều là đồ hạ tiện. Không có tiền thì chui vào Thiên Địa Phường làm gì? Đã không móc ra nổi thần thạch thì để ta phế tu vi của ngươi cho xong."
Nói xong, hắn ta vung đấm vào thẳng đan điền của lão giả.
Nghe hắn ta chửi Thần tộc hạ tiện, lửa giận vô cớ bùng lên trong lòng Dương Bách Xuyên.
Hắn quay phắt người, lao đến tung nắm đấm.
"Ầm! Rắc!"
Tiếng nổ vang lên, nắm đấm của Dương Bách Xuyên va chạm với nắm đấm của Bưu gia. Tiếng xương cốt đứt gãy kèm tiếng hét thảm thiết vang lên, rồi tên kia ngã vật xuống đất.
Dương Bách Xuyên nhấc một chân giẫm mạnh lên ngực Bưu gia, khí thế bùng
nổ.
Trong chốc lát, Bưu gia cùng hai tên Thiên Thần trung vị bên cạnh đều sững người, lão giả thì há hốc mắt mồm.
"Ông ta nợ các ngươi bao nhiêu thần thạch?" Dương Bách Xuyên lạnh lùng hỏi, chân vẫn đè lên ngực đối phương.
Bưu gia bị khí thế của hắn dọa khiếp. Không ngờ cùng là Thiên Thần thượng vị, mà tên đầu trọc này lại mạnh hơn hắn ta một trời một vực.
Hắn ta lắp bắp: "Cả gốc lẫn lãi là 8800 viên thần thạch hạ phẩm."
Dương Bách Xuyên vung tay, tức thì 1 vạn viên thần thạch hạ phẩm xuất hiện bên cạnh Bưu gia.
Hắn gắn giọng: "Đây là một vạn thần thạch, kèm cả tiền thuốc thang của ngươi. Đủ chứ?"
Nói xong, hắn nhấc chân khỏi ngực đối phương.
Thấy thanh niên đầu trọc này tiện tay vung ra một vạn thần thạch hạ phẩm, khí độ bất phàm, thực lực không kém, Bưu gia chột dạ.
Hắn ta biết trong Thần tộc cũng có nhiều thế lực lớn mà mình không đụng nổi, bang Ác Nhân sau lưng hắn ta cũng thế.
Thanh niên đầu trọc này trông như con cháu thế lực lớn nào đó, bằng không thì cũng không dám vung hẳn 1 vạn thần thạch ra như này, chỉ tổ rước họa vào thân.
Đành nhịn vậy.
Huống hồ hắn ta còn lời thêm 1200 thần thạch. Xương cốt gãy chẳng đáng gì, trong mắt Bưu gia, thần thạch mới là tất cả, với nhiều người, một nghìn thần thạch đã là một khoản lớn.
"Đủ ... đủ rồi." Cuối cùng Bưu gia gật như giã tỏi, cười nịnh, gom thần thạch muốn chuồn thẳng. Trước khi điều tra rõ lai lịch tên đầu trọc này, hắn ta không dám đụng vào đối phương.
"Đợi đã."
Dương Bách Xuyên lên tiếng.
"Đại nhân còn dặn gì ạ?" Bưu gia giật mình, cười nói.
Nhìn bộ mặt của hắn ta, Dương Bách Xuyên thấy thật chướng mắt. Nếu không phải ngại sinh chuyện thì hắn đã giết quách cho rồi.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!