Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên (FULL)

'Được, Xuyên đại nhân chờ chút, ta đi xem sao, chắc cũng sắp có tin rồi." Dao Quang nói xong liền đi ra ngoài.

Trong sảnh chỉ còn lại Phan Vô Cực.

Dương Bách Xuyên dồn ánh mắt vào lồng sắt, lúc này lồng vẫn bị phủ vải đỏ.

Hắn quay sang bảo Phan Vô Cực: "Lão Phan, ra ngoài canh gác, không cho bất kỳ ai vào.”

'Tuân lệnh, ân chủ." Phan Vô Cực cảm nhận được khí tức phát ra từ người ân chủ lúc này khiến lão ta thấy sợ hãi, vô cùng nặng nề.

Lão ta không dám nói thêm lời nào, lập tức bước ra ngoài đóng cửa lại, canh giữ bên ngoài.

Chờ Phan Vô Cực đi ra, Dương Bách Xuyên tiện tay bố trí một đạo cấm chế trong phòng, phẩy tay một cái, tấm vải đỏ trên lồng sắt bị hất tung.

Cuu Vĩ Thần Hồ trong lồng sắt lập tức như bị kinh hai tot độ, cơ thể cuộn tròn lại, bà ấy đang ở bản thể chín đuôi, không phải hình người, trên cổ có một sợi xích minh văn nối vào lồng sắt, hẳn là Thừng Khốn Yêu.

Nhìn thấy trên người bà ấy có không dưới ba mươi vết thương lớn nhỏ, lòng Dương Bách Xuyên thắt lại từng đợt, mắt đỏ hoe.

Hắn vốn là người trọng tình cảm, nhất là tình cảm người thân nên không thể chịu nổi khi thấy người thân bằng hữu bên cạnh bị tổn thương.

Chứng kiến bộ dạng này của Thiên Cơ sư nương, hắn cảm thấy trong ngực như có một ngọn lửa đang thiêu đốt.

Hắn hít sâu một hơi nói: "Sư nương, người chịu khổ rồi ... "

Vừa nói, hắn vừa thúc giục Thần bài Khốn Yêu trong tay.

"Lạch cạch!"

Tiếng kim loại va chạm vang lên, xiềng xích mở ra. Dưới sự thúc động lần nữa của Dương Bách Xuyên, sợi xích trên cổ Cửu Vĩ Thần Hồ cũng được tháo bỏ.

"Chít ... "

Nhưng Cửu Vĩ Hồ chỉ phát ra một tiếng kêu yếu ớt, đôi mắt cuối cùng cũng mở ra nhưng ánh nhìn lại mông lung, dường như chưa khôi phục thần trí. Dương Bách Xuyên biết đây là do bị Xích Khốn Yêu khóa quá lâu, cũng bởi vì bà ấy bị thương quá nặng.

Hắn ngồi xổm xuống, lật tay xuất hiện ba giọt nước Sinh Mệnh. Một giọt nhỏ lên người sư nương, hai giọt đi vào miệng bà ấy. Có nước Sinh Mệnh, dù bà ấy có bị thương nặng đến đâu, Dương Bách Xuyên tin rằng bà ấy cũng sẽ khôi phục lại được.

Sau khi ba giọt nước đi xuống, toan thân Cửu Vĩ Hồ phát ra ánh sáng trắng bạc vô cùng chói mắt, bao phủ hoàn toàn bên trong.

Dương Bách Xuyên cuối cùng cũng thở phào một hơi dài, hắn biết sư nương bắt đầu hồi phục rồi.

Khoảng mười nhịp thở sau, ánh sáng trắng dần tan đi.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng rít dài vang lên, đột nhiên một chiếc móng vuốt sắc nhon vồ thang về phía hắn.

Dương Bách Xuyên lúc này đang ở rất gần nên bị giật mình một phen, vội vàng hét lớn: "Sư nương là con, con là Xuyên tử đây!"

Móng vuốt dừng lại ngay sát trán hắn.

Ánh sáng trắng tan hết, Thiên Cơ sư nương đã hóa thành hình người xuất hiện trước mặt hắn.

Dương Bách Xuyên biết sư nương đã tỉnh táo lại.

"Ngươi ... là Xuyên tử?" Thiên Cơ mang theo vẻ nghi hoặc, giọng nói có chút lạnh lùng.

Dương Bách Xuyên bấy giờ mới phản ứng lại, lúc này hắn đang dùng thần quang che mặt, lại còn uống đan dược thu liễm khí tức, hèn chi sư nương nghi ngờ.

Tâm niệm của hắn khẽ động, vội vàng triệt tiêu thần quang che mặt, khôi phục diện mạo ban đầu.

Ngay lập tức, hắn quỳ xuống trước mặt Thiên Cơ: "Bái kiến sư nương!"

Thiên Cơ cuối cùng cũng xác định được tên trọc đầu trước mắt này chính là Dương Bách Xuyên, chỉ là tóc đã mất, khí tức đã thay đổi và tu vi thế mà đã đạt tới cấp bậc Thiên Thần thượng cấp.

Nhớ lại lúc chia tay ở Tiên giới đến nay cũng chưa đầy vạn năm, khi đó hắn còn chưa tới Thông Ngộ, vậy mà giờ đã là Thiên Thần thượng cấp.

Còn bà ấy thì sao?

Năm xưa cửu tử nhat sinh đến Thần giới, dựa vào thiên phú tộc Cửu Vĩ Hồ tu luyện đã là rất nhanh, cuối cùng đạt đến Yêu Thần thượng cấp. Tuy nhiên, trong một trận đại kiếp, cảnh giới của bà ấy rớt thê thảm, giờ chỉ còn là Yêu Thần sơ cấp.

Trận kiếp này bà ấy cứ ngỡ mình đã xong đời, cũng đã chuẩn bị tâm lý khi bị bắt giữ, bị khóa bằng Xích Khốn Yêu đưa đến sàn đấu giá chợ đen.

Đường đường là Cửu Vĩ Hồ, bà ấy chưa từng chịu nhục nhã như thế này, bà ấy đã định phát động cấm thuật để tự bạo nhưng không thành công, ngược lại còn mất đi ý thức.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!