Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên (FULL)

"Đương nhiên, chúng ta là Thần tộc Phi Thăng Giả, đợi khi Đế Tôn hợp đạo thành công, trở thành Chúa Tể Thần giới, bác nghĩ Thần tộc chúng ta còn có hy vọng không? Hơn nữa ... bây giờ Thần tộc và Thiên tộc đang ngầm đấu nhau, đã tới lúc phải đưa ra lựa chọn, kẻ cơ hội không bao giờ có kết cục tốt đẹp, chết cũng không yên, chi bằng chọn phe sớm, nếu phải chết thì cũng không thấy ô nhục. Có một số việc vẫn phải kiên trì." Dao Nguyệt Linh nhìn về phía chân trời ngoài cửa sổ.

Ứng Minh Quân gật đầu: "Đúng vậy, trong mắt Thiên tộc, những Thần tộc chúng ta mai mai là lũ hèn mọn, cho dù có trở thanh thần thì vẫn bị chèn ep hơn những sinh linh khác, thà không làm thần còn hơn, chi bằng cứ sống một đời vinh quang ... "

Cả hai đều nói những lời mơ hồ khó hiểu, chỉ có bản thân họ biết nó có ý nghĩa gì, nhưng có một điều rất rõ ràng, bọn họ đều biết thân phận của Dương Bách Xuyên.

Dương Bách Xuyên không biết Ứng Minh Quân và chủ nhân thật sự của Đệ Nhất Thần Phường đã đặt cược vào hắn. Lúc này hắn đang dẫn Thiên Cơ sư nương và Phan Vô Cực ra khỏi thành, đi thẳng về phía rừng Yêu Quang. Lần này hắn muốn đi giết Ác Nhân.

Hoặc nói đúng hơn là tiểu đội bắt yêu của bang Ác Nhân, lần này rất có thể sẽ chọc tới toàn bộ bang Ác Nhân nhưng Dương Bách Xuyên không hối hận. Người sống trên đời, có một số chuyện vẫn phải làm.

Ba giờ sau, ba người đã đến vòng ngoài rừng Yêu Quang.

Rừng Yêu Quang đúng như thông tin Dao Quang cung cấp, nơi này rất yêu dị.

Từ xa có thể thấy một khu rừng vô tận tỏa ra thần quang, ánh sáng đủ loại màu sắc trông rất đẹp mắt, cổ thụ vươn thẳng lên tận mây xanh, mỗi gốc cổ thụ giống như một hòn đảo đại lục mọc trên mặt đất, cảnh tượng vô cùng tráng lệ.

Hắn và Thiên Cơ sư nương, Phan Vô Cực dừng lại bên ngoài rừng Yêu Quang, muốn vào rừng thì bắt buộc phải đi qua nơi này, cả ba chờ đợi để bắt đội Ác Nhân.

Người ít thì chỉ có thể dùng cách đánh úp, chỉ cần có thể giết những đám khốn nạn đó là được, mục tiêu rất rõ ràng, hắn phải báo thù cho sư nương.

Mặc dù rừng Yêu Quang lớn nhưng đây là con đường duy nhất từ Thiên Thành ra vào rừng Yêu Quang.

Trời vừa sáng không lâu ba người bọn họ đã xuất phát, bây giờ được xem là mai phục sớm.

Dương Bách Xuyên nói qua kế hoạch cho sư nương và Phan Vô Cực nghe, sau đó để hai người luyện hóa thần khí, làm quen với thần khí của mỗi người.

Không phải thần nhân nao cũng sở hữu thần khí, ngay cả Thiên Cơ sư nương khi đến Thần giới cũng không có thần khí, Phan Vô Cực thì càng không cần phải nói, ông ta chính là một Thiên Thần nghèo túng.

Nếu không gặp Dương Bách Xuyên, ông ta đã bị bang Ác Nhân đánh tàn phế, đừng nói là sở hữu một món thần khí cấp cao.

Lúc này, Phan Vô Cực rất kích động, đầu tiên là có được một thanh thần đao, sau đó là nghe Dương Bách Xuyên nói muốn giết người của bang Ác Nhân, nghe được tin này, Phan Vô Cực không hề sợ hãi mà còn rất hưng phấn, lão Phan bị bang Ác Nhân bắt nạt lâu như vậy, chuẩn bị đi trút giận với chủ nhân.

Ở Thiên Thành, bang Ác Nhân đều là những kẻ khốn kiếp, ức hiếp Thần nhân yếu thế, không có việc xấu gì là không làm, ông ta có rất nhiều bằng hữu bị bang Ác Nhân hại hết, lần này xem như là báo thù.

Đương nhiên, với tư cách là một người hầu, việc cần nhắc Dương Bách Xuyên thì vẫn phải nhắc, ví dụ như toàn bộ bang Ác Nhân có hàng vạn người, nghe đồn bang chủ bang Ác Nhân còn là Thiên Thần Vương, ông ta phải nói trước để chủ nhân suy nghĩ xem có nên trêu chọc bang Ác Nhân hay không.

Những thông tin mà Phan Vô Cực nói thì Dao Quang đều đã cung cấp cho hắn, thậm chí còn đáng tin hơn, thái độ của Dương Bách Xuyên rất kiên quyết, nhất định phải giết.

Hiện tại, Phan Vô Cực đã đi theo Dương Bách Xuyên, ông ta không có đường lui, chỉ có một con đường duy nhất, hơn nữa ông ta cũng rất tin tưởng chủ nhân mình, dựa vào giác quan, Phan Vô Cực cảm thấy chủ nhân nhà mình không phải người liều lĩnh, chắc chắn hắn còn con át chủ bài.

Thời gian trôi nhanh, giữa trưa, Dương Bách Xuyên ngồi xếp bằng trên một cây đại thụ, đột nhiên hắn mở bừng mắt.

"Tới rồi~" hắn nói rồi nhảy từ trên cây xuống, hắn đứng giữa đường chờ mười hai người đang ở cách đó hàng nghìn mét.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!