Khi Dương Bách Xuyên tỉnh lại một lần nữa, đã là chuyện của nửa năm sau.
"Đây là đâu?" Dương Bách Xuyên mở mắt ra nhìn, thấy cảnh vật xung quanh có chút mờ tối.
Cách hắn không xa, Thiên Cơ sư nương và Phan Vô Cực đang ngồi xếp bằng đả tọa.
"Xuyên tử, con tỉnh rồi! Đây là một hốc cây trong rừng rậm Yêu Quang." Thiên Cơ tiến lại gần.
"Ân chủ, ngài không sao chứ?" Phan Vô Cực cũng mở lời hỏi thăm.
"Không sao." Dương Bách Xuyên lắc đầu ra hiệu: "Chúng ta tới rừng rậm Yêu Quang bao lâu rồi?"
Thiên Cơ đáp: "Đã nửa năm rồi, con đã hôn mê suốt nửa năm trời."
Dương Bách Xuyên gật đầu, cũng không mấy ngạc nhiên. Hiện tại hắn không còn quá coi trọng thời gian, sau khi thành Thần thì không còn hạn chế về thọ nguyên, đối với Thần linh mà nói, họ chỉ đối mặt với Vô Lượng Đại Kiếp chứ không bị ràng buộc bởi tuổi thọ.
"Phải rồi, Tam Nhãn và A Mãnh đâu?" Dương Bách Xuyên hỏi tiếp.
"Bọn chúng đang hộ pháp ở bên ngoài động." Thiên Cơ trả lời.
"Vậy thì tốt." Dương Bách Xuyên gật đầu, quan sát kỹ môi trường xung quanh. Hắn phát hiện hốc cây này rất lớn, rộng tới hơn ba mươi mét, nói cách khác đường kính của thân cây này cũng phải tầm ba mươi mét trở lên.
Nên nhớ đây là bên trong một hốc cây, chứ không phải hang nui thông thường.
Rừng rậm Yêu Quang có thể danh chấn Thần giới, quả nhiên là có điểm bất phàm.
"Có tình hình gì bất thường không?" Dương Bách Xuyên hỏi một câu.
Thiên Co va Phan Vo Cực đương nhiên hiểu y Dương Bách Xuyên là đang hỏi về bang Ác Nhân. Phan Vô Cực lên tiếng: "Nửa năm qua không có gì bất thường, hốc cây chúng ta tìm được rất kín đáo, là do A Mãnh tìm được. Dù có người tiến vào rừng rậm Yêu Quang cũng rất khó phát hiện ra."
Dương Bách Xuyên gật đầu ra vẻ đã biết, nhưng trong lòng không hề thả lỏng. Hắn hiểu rõ thế lực truy sát hắn không chỉ đơn giản là bang Ác Nhân. Việc giết sạch mười hai tên ác đồ của bang Ác Nhân chắc chắn sẽ khiến bang Ác Nhân không chịu để yên. Nơi này lại gần Thiên Thành nhất, sớm muộn gì chúng cũng sẽ tìm tới để trả thù cho cái chết của 12 tên ác đồ.
Hoặc có lẽ hiện tại đã có kẻ tiến vào rừng rậm Yêu Quang rồi, chỉ là tạm thời chưa tìm thấy họ mà thôi.
Hắn biết Thần tộc mạnh mẽ không hề đơn giản, ngay cả khi thân xác bị hủy diệt, đôi khi họ vẫn có bí pháp để truyền tin tức ra ngoài. Vì vậy, việc hắn giết chết tiểu đội của bang Ác Nhân chắc chắn tổng bộ của bang Ác Nhân đã hay tin, điểm này hắn đã sớm chuẩn bị tâm lý.
Thực tế, Dương Bách Xuyên chẳng hề để bang Ác Nhân vào mắt.
So với Thập Tam Thập Thiên Điện của Thiên tộc hay dư nghiệt của Thần Điện Càn Khôn thì bang Ác Nhân chẳng là cái thá gì. Điều hắn thực sự lo lắng là người của Thập Tam Thập Thiên Điện và đám thuộc hạ của Vu Thiến.
Trong lòng hắn biết rõ đám Thiên nhân ở Thập Tam Thập Thiên Điện sẽ không buông tha cho hắn, còn dư nghiệt của Thần Điện Can Khôn thì luôn thèm khát chí bảo của Càn Khôn Thần Tôn trên người hắn nên cũng sẽ không từ bỏ ý đồ
Cộng thêm việc hắn đã liên tiếp giết chết nhiều người của cả hai bên, cho nên bọn chúng tuyệt đối sẽ lùng sục hắn đến cùng, việc tìm được chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Dù khí tức và tu vi của hắn đã thay đổi, nhưng Dương Bách Xuyên biết, với những kẻ có tu vi thông huyền, muốn tìm hắn cũng không phải chuyện quá khó.
Có hai thế lực cường đại đó chực chờ, bang Ác Nhân chỉ như hạt bụi, đây cũng là lý do Dương Bách Xuyên dám thẳng tay diệt sạch mười hai tên ác đồ của bang Ác Nhân.
Dù sao "nợ nhiều không lo thân", kẻ thù đã quá nhiều, thêm một bớt một cũng chẳng khác biệt gì.
Trọng điểm là ứng phó thế nào.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!