Dương Bách Xuyên đã đoán được Vũ Tu Thần Quân sẽ liều mạng ở phút cuối. Hắn cũng chuẩn bị sẵn tâm lý. Sau mấy phen giao đấu, hắn biết thần lực của mình không kém đối phương, lại thêm chí bảo và thần khí phụ trợ, thế cục đã nghiêng hẳn về phía hắn.
Nếu Vũ Tu Thần Quân muốn lấy mạng hắn, chắc chắn phải dốc ra lá bài mạnh nhất. Nhưng hắn không ngờ, lá bài ấy lại là đốt tinh nguyên thần thai để cưỡng ép tăng tu vi.
Rõ ràng hắn ta đã bị hắn ép tới đường cùng. Thực ra cũng chẳng có gì lạ, hắn vừa giết chết hai Thần Quân, Vũ Tu Thần Quân không sốt ruột mới là lạ.
Liều mạng thì nằm trong dự liệu, chỉ là cách liều vượt ngoài dự liệu. Tên này quá quả quyết và tàn nhẫn.
Phải biết, đốt tinh nguyên thần thai thì nhẹ cũng tụt cảnh giới, nặng thì mất mạng. Chuyện ấy không phải ai cũng dám làm, vậy mà Vũ Tu Thần Quân lại làm không hề do dự.
Loại người như thế mà thành kẻ địch thì thật chẳng hay ho gì.
Đáng tiếc đã thành địch thì chẳng còn đường lùi. Chỉ có một cách là giết chết hắn ta. Dương Bách Xuyên không muốn để lại một kẻ thù như vậy.
Với hắn, đây không chỉ là một trận quyết chiến mà còn phải dứt nhanh. Bởi hắn thấy trận chiến bên phía sư nương cũng đang đến hồi kịch liệt, có thể xảy ra chuyện bất cứ lúc nào.
Vũ Tu Thần Quân chắn trước mặt, hắn không chen tay vào hỗ trợ được. Còn những người ở bên hắn, hắn không muốn ai gặp nạn cả.
May mà trong bảy vị Thần Quân, hắn đã kìm chân được ba kẻ mạnh nhất, lại giết chết hai. Người bên hắn phải đối phó chính là bốn tên còn lại, nên chưa đến mức bị áp đảo hoàn toàn.
Hơn nữa Tam Nhan và A Manh không phải hạng dễ xơi. Thần Quân cũng bị chúng nó ghìm chân đến khốn đốn. Thiên Cơ sư nương là Cửu Vĩ Thần Hồ, khi hóa thành bản thể thì sức chiến đấu cũng không thể coi thường.
Chỉ có Phan Vô Cực là hơi đuối. Tiếc cái ai cũng có đối thủ kèm sát, một chọi một cân bằng, không ai rảnh tay giúp ai.
Dương Bách Xuyên rất sốt ruột, nhưng không lộ ra mặt.
Vũ Tu Thần Quân muốn dứt điểm với hắn, lại hợp tâm ý hắn. Sớm muộn gì cũng phải giải quyết hắn ta, đánh một trận, nhanh chóng kết liễu để còn đi cứu người.
Đối diện với đang cuồn cuộn leo thang của Vũ Tu Thần Quân, Dương Bách Xuyên cũng không đứng yên.
Hắn kích hoạt tất cả thần lực trên người, kích hoạt khắc văn trên chiến giáp Hắc Ám: "Đạo Chủng hợp nhất."
Mười đại đạo chủng và lực tiến hóa cùng hợp lại rồi cùng bùng lên, trào dâng từ thần hạch của Đạo Chủng, chạy khắp toàn thân.
Trên đỉnh đầu, Tiên Thiên Bát Quái Đồ phát sáng, tám khắc văn nhấp nháy, quầng sáng chiếu xuống bao trùm cả người hắn.
Thần quang và thần lực trên người hắn rực lên mười sắc.
Một kẻ đốt mạng, một kẻ đem căn cơ tu hành ra mạo hiểm.
Đều không phải hạng dễ xơi.
"Ngũ hành tụ hội, thuần dương cầm đầu, phá vạn pháp, khai sơn toái kim, chết đi!" Vũ Tu Thần Quân bỗng quát lớn, hai tay múa tít, ấn quyết tung ra như mưa. Kể cả Dương Bách Xuyên cũng không nhìn rõ hắn ta đánh ra bao nhiêu thủ quyết, vài ngàn? Hay cả vạn?
Ngay sau đó, hắn ta nắm chặt hai tay lại, ra đòn tấn công, lao đến áp sát Dương Bách Xuyên.
Dương Bách Xuyên cũng đã điều động xong lực lượng trong cơ thể, gầm lên: "Đạo chủng hợp nhất, Càn Khôn Nghịch Chuyển, trảm!"
Hắn gio kiếm Đồ Long, gom hết sức mạnh trên người vào lưỡi kiếm, bước ra một bước, chém xuống.
Ầm!
Âm ầm ầm!
Trời rung đất chuyển.
Sóng năng lượng khủng khiếp liên tiếp trào ra như thủy triều, nơi nó quét qua, cỏ cây gãy rạp. Dư âm lan đi rất xa mới dần dần tắt hẳn.
Bụi đất bốc lên thành một màn sương dày đặc, nuốt chửng hai người vào trong. Nhìn mà phát sợ.
Đam ngưoi Thien Co o gần đo cung bị tran no ay lam chan đong, ca hai bên không hẹn mà cùng dừng tay.
Ai cũng đang lo cho người của mình.
Thiên Cơ và Phan Vô Cực lo cho bình an của Dương Bách Xuyên.
Bốn Thần Quân còn lại thì lo cho lão đại của bọn họ, Vũ Tu Thần Quân.
Cục diện chien trường thay đoi rat nhanh. Co luc rung troi chuyển đat, có lúc bặt tăm tĩnh mịch.
Thiên Cơ và bốn Thần Quân kia cùng lùi ra, kéo giãn khoảng cách, rồi đứng khựng lại.
Ánh mắt đôi bên đều lộ vẻ khiếp sợ. Vừa rồi hơi thở bộc phát từ chỗ Dương Bách Xuyên và Vũ Tu Thần Quân đã vượt ngoài cấp Thần Quân, cực kỳ đáng sợ.
"Xuyên Nhi!”
“Ân chủ!”
“Khè khè khè!”
"Gào gào!”
"Lão đại ... "
"Đại ca!"
Mỗi bên đều gọi tên người mình đang lo.
Ba nhịp thở sau.
Bốn Thần Quân phía bên kia xông về phía đám bụi mù từ một hướng khác.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!