Hoặc có thể Phục Hy có lòng tốt, lưu lại trong Tiên Thiên Bát Quái Đồ một luồng sức mạnh mạnh mẽ như vậy để giữ mạng cho hắn lúc ngàn cân treo sợi tóc?
Hắn không biết.
Nếu nói Phục Hy có lòng tốt, vậy vì sao ban đầu không nói với hắn về sự tồn tại của nó?
Hơn nữa hắn mang theo Tiên Thiên Bát Quái Đồ đã lâu, cũng đã luyện hoa, thế mà hoàn toàn không hề phát hiện bên trong ẩn giấu một sức mạnh như vậy, không chịu sự khống chế của hắn, đến cảm ứng cũng không có.
Nghĩ tới đây, tim hắn chợt lạnh, mừng lo lẫn lộn.
Mừng vì đúng thời khắc mấu chốt, luồng sức mạnh ấy đã cứu mạng hắn, lo vì có một thứ hoàn toàn không thể cảm nhận, lại không nằm trong tầm kiểm soát, là phúc hay họa đây?
Phục Hy Thần Hoang đã ở giai đoạn Hợp Đạo.
Hắn nghĩ mãi vẫn không thông, nhưng từ khoảnh khắc ấy hắn đã hạ một tầng cấm chế cảnh giới lên Tiên Thiên Bát Quái Đồ, tự nhủ về sau cố dùng ít thì hơn, tốt nhất là đừng dùng. Ít nhất trước khi làm rõ ngọn nguồn, hoặc có đủ thực lực khống chế sức mạnh ẩn chứa trong đó, hắn đều phải cẩn thận.
Nhưng nghĩ theo hướng khác, có lẽ hắn đa nghi quá.
Biết đâu đó chính là sức mạnh giữ mạng mà Phục Hy để lại, chỉ là ông ấy không buồn giải thích.
Một sự tồn tại cỡ ấy, chẳng đến mức tính kế một tiểu Thần Nhân vừa phi thăng như hắn.
Nói trắng ra, hắn còn chưa đủ tư cách.
Dù sao lần này giữ được mạng, hắn đều phải cảm ơn Phục Hy và Tiên Thiên Bát Quái Đồ.
Cuối cùng cũng cứu hắn một mạng, lại giết chết Vũ Tu Thần Quân, chuyện của Bát Quái Đồ chỉ đành để sau rồi tính.
Khi hắn vừa giết xong Vũ Tu, Dao Quang bỗng xuất hiện bên cạnh.
Hắn còn nhớ khi nàng ta xuất hiện, hắn chỉ biết cười khổ, cứ ngỡ lại là một kẻ địch mạnh. Khi ấy hắn nửa sống nửa chết, không còn sức đánh trả, cơ thể bị Vũ Tu Thần Quân phá tơi bời, nào còn sức đối phó kẻ địch thứ hai.
Cũng vào lúc này, bốn vị Thần Quân xuyên màn bụi. Dao Quang khoác áo bào lập tức ra tay, thần quang loé lên trong tay, một thanh thần kiếm hiện ra.
Kiếm quang lướt qua, cả bốn vị Thần Quân bị chém như đậu hũ, đầu lìa khỏi cổ.
Khi đó hắn mới biết người áo đen không phải địch. Hắn không nhịn nổi nữa, ngã phịch xuống đất. Chưa kịp hỏi đối phương là ai, Thiên Cơ sư nương và mấy người kia đã ùa tới, sau đó Dao Quang mới lộ mặt.
Đến giờ Dương Bách Xuyên vẫn nhớ rõ cảnh tượng Dao Quang vung kiếm chém bốn vị Thần Quân. Kiếm khí bộc phát tuyệt đối thuộc cấp Thần Vương, hắn còn thấy bốn vòng thần hoàn tượng trưng cho Thần Vương xuất hiện phía sau nàng ta.
Hắn cũng không hỏi tại sao Dao Quang lại xuất hiện ở đây. Dù sao nhìn hiện tại, nàng ta đến giúp hắn.
Lại nghe Dao Quang nói, trong Rừng Yêu Quang còn có thế lực khác tìm hắn, chắc hẳn là tàn dư của Càn Khôn.
Hắn bị thương rất nặng, cần hồi phục, cũng nghe theo đề nghị của Dao Quang, theo nàngta rời chiến trường trước, kẻo bị đuổi theo thì không hay.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!