"Đám người tới có cả Thần Vương ~"
Đây là câu nói đầu tiên của Dao Quang sau khi tiến vào trong chướng khí.
Trong lòng Dương Bách Xuyên cũng giật mình, với tình trạng hiện tại của hắn thì căn bản không có cách nào đối đầu với cao thủ cấp Thần Vương, mặc dù Dao Quang cũng là Thần Vương nhưng hắn cũng không tiện nhờ vả, hơn nữa còn chưa biết có bao nhiêu người đang truy đuổi hắn.
Hắn biết dù chạy trốn vào trong chướng khí nơi tầm nhìn dưới ba mét thì cũng không có nghĩa là an toàn.
Nghĩ đến đây, Dương Bách Xuyên truyền âm cho mấy người bên cạnh, bảo họ vào trong bình Càn Khôn.
Lần này bọn họ đồng ý, bởi vì tất cả đều bị thương, hơn nữa bây giờ bọn họ đang chạy trốn khỏi truy sát, đông người thì mục tiêu quá lớn. Nếu chỉ có một mình Dương Bách Xuyên thì mục tiêu sẽ thu nhỏ hơn.
Quan trọng nhất là thời gian ở bên trong không gian Càn Khôn, sư nương và mấy người kia đều biết, thời gian trong đó gấp một nghìn lần bên ngoài. Với họ mà nói thì đây là một cơ hội tốt để tu luyện, đúng lúc có thể khôi phục thương thế. Nếu có thể đột phá tới cảnh giới Thần Vương rồi ra trợ giúp hắn thì sẽ tốt hơn.
Sau khi hỏi ý kiến sư nương, Dương Bách Xuyên cố ý kéo dài khoảng cách với Dao Quang ở phía trước, đợi khi xa mười mét Dương Bách Xuyên mới vung tay đưa Thiên Cơ và Phan Vô Cực, Tam Nhãn, A Mãnh vào trong bình Càn Khôn.
Vốn dĩ ở nơi đầy khí độc này, hắn cũng nên tiến vào trong, dù sao thì độc chướng ở nơi này đặc biệt, không thể dùng được thần thức, tùy tiện tìm một chỗ rồi chui vào trong bình Càn Khôn, kẻ địch cũng không tìm hắn được.
Nhưng bây giờ không được, bởi vì Dao Quang ở bên cạnh nên không tiện lắm. Tạm thời hắn chưa muốn cho Dao Quang biết, kẻ địch quá nhiều, hắn chưa hoàn toàn tin tưởng Dao Quang.
Trước khi that su khong con đuong lui thì han khong muon bại lộ bình Can Khôn, bởi vì bình Càn Khôn rất quan trọng, nếu không thì đám tàn dư Càn Khôn và Vu Thiến cũng không truy lùng để giết hắn, muốn chiếm đoạt bảo vật trên người hắn, món bảo vật này rất có thể là bình Càn Khôn.
Vậy nên bình Càn Khôn rất quan trọng, Dương Bách Xuyên cũng chưa từng nói cho mấy người sư nương biết đây là bình Càn Khôn, bọn họ chỉ biết đây là một không gian của hắn.
Trong lòng Dương Bách Xuyên, bình Càn Khôn là chí bảo bản mệnh, chưa tới mức nghìn cân treo sợi tóc thì hắn không dám bại lộ.
"Dương Bách Xuyên ~"
Lúc này, Dao Quang gọi lớn.
"Đến rồi ~"
Dương Bách Xuyên vội vàng đáp lại một tiếng, tầm nhìn không xa, thần thức bị chặn, trong hoàn cảnh này không nhìn thấy thì chỉ có thể gọi.
Dao Quang đang đi ở đầu, quay lại không thấy Dương Bách Xuyên đâu, nàng lo lắng gọi tên hắn.
Dao Quang nhìn thấy Dương Bách Xuyên nhưng không thấy những người khác.
"Bọn họ đâu?" Dao Quang thuận miệng hỏi.
Dương Bách Xuyên biết không giấu được, hắn cũng không định giấu Dao Quang, tất nhiên không thể nói ra bình Càn Khôn, hắn tỉnh bơ đáp: "Ta có thần khí không gian, để họ vào đó dưỡng thương rồi."
“Ồ, đi thôi ~" Dao Quang cũng không hỏi thêm, bởi vì nàng biết mặc dù có ít thần khí không gian nhưng cũng không phải là không có, nàng lại đánh giá Dương Bách Xuyên cao thêm một bậc, hắn vậy mà có cả thần khí không gian.
Dao Quang không nghĩ nhiều bởi vì với nàng mà nói, để mấy người Thiên Cơ vào trong thần khí không gian cũng tốt, ít nhất thì người bị đuổi giết cũng ít đi.
Nhưng lúc này, một giọng nói trước đó lại vang lên: "Tên tiểu tử kia nghĩ trốn vào trong chướng khí thì ta không làm gì được ngươi sao ... Mở !”
"Không ổn, chạy mau ~"
Dao Quang lo lắng nắm lấy cố tay Dương Bách Xuyên, cả hai xông thẳng về phía trước.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!