Tiếng thét này rõ ràng không phải của con người gây ra, có thể xuất hiện ở sâu trong rừng Yêu Quang, nhất là giữa đám khí độc này dĩ nhiên là thần thú hoặc dị thú gì đó, hơn nữa chắc chắn không phải sinh linh tầm thường.
Dương Bách Xuyên muốn đi về phía âm thanh phát ra, Dao Quang lập tức hiểu được ý đồ của hắn, bọn họ muốn dựa vào sinh linh ở sâu trong rừng Yêu Quang để kiềm chế Băng Phong Thần Vương ở phía sau, trước mắt thì đây cũng là một cách.
Rat nhanh, cả hai lao nhanh về phía phat ra am thanh.
Ngay sau đó, tầm nhìn của hai người trở nên rõ ràng hơn.
Không còn lớp sương mù dày đặc, trước mắt xuất hiện một khung cảnh với hoa, cỏ, núi đá, cây cối hiện ra trước mắt.
Điều này hoàn toàn ngược lại với hoàn cảnh khi tiến vào trong chướng khí.
Trong làn sương mù trơ trọi không một ngọn cỏ nhưng nơi đây lại không có lấy một tia khí độc, cảnh tượng trong này lại tràn đầy sức sống.
Nhìn qua thì mảnh đất này cũng không nhỏ, mắt thường không thể nhìn thấy ranh giới, hơn nữa nơi này còn ngăn cách thần thức.
"Đây là nơi nào ?~ " Dương Bách Xuyên hỏi Dao Quang.
“Có lẽ là sâu bên trong rừng Yêu Quang ~" Dao Quang cũng đang đánh giá nơi này.
Phía sau gió lốc vẫn nổi lên cuồn cuộn.
Hai người liếc nhau, tiếp tục đi về phía trước.
Băng Phong Thần Vương quyết tâm không buông tha cho hai người họ.
Cả hai rời đi không lâu, xuyên qua một mảnh bụi cây, lúc này âm thanh như xé rách màng nhĩ trước đó lại vang lên.
"Chít~"
Ngay sau đó là một tiếng gầm khác.
"Gào gào gào~"
Dường như có rat nhiều yeu thu đang hoang sợ kêu lên.
"Không đúng, dừng lại." Dao Quang vội vàng dừng bước.
Dương Bách Xuyên muốn trợn tròn mắt, tay hắn vẫn luôn được Dao Quang nắm chắt, đi hay dừng đều cho cô nói, lúc này hắn rất muốn nói một câu, cô tự quyết là được.
Thật ra, Dương Bách Xuyên vẫn rất hưởng thụ cảm giác được một nữ Thần Vương nắm lấy.
Nhưng bây giờ không phải lúc nói chuyện, trước mắt bọn họ là ngọn cỏ cao hơn người đang không ngừng lay động ...
Ban đầu chỉ với diện tích nhỏ nhưng ngay sau đó là cả mảng cỏ lớn lay động.
Dương Bách Xuyên và Dao Quang run lên, hai người hít sâu một hơi.
Bọn họ nhìn thấy một đám thiên ma thu có đầu dài như sói đan tranh nhau nhảy ra khỏi đám cỏ.
"Gào gào gào ~"
Những tiếng gào đầy kinh hoàng giống như bị sói đuổi, đám thiên ma thú này trông cũng rất giống sói.
Âm thanh nghe như hồ gầm khiến người ta càng thêm khiếp sợ, nhìn qua vẻ bề ngoài thì chúng không khác nhiều so với sói hoang thông thường, thân hình như một con nghé, toàn thân có màu lông đen, hai mắt đỏ thẩm, đầu có sừng, trên người là những ký tự màu trắng bạc lấp lánh, khí tức cũng rất cường đại.
Sắc mặt Dao Quang thay đổi, nàng kéo Dương Bách Xuyên bay vọt lên không trung một trăm mét.
Lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
"Hổ Lang Thiên Ma Thú, sinh linh được sinh ra ở Thần giới, chúng sống bầy đàn, một bầy ít nhất hai mươi con, phía dưới đang có hơn trăm Hổ Lang Thú cấp Tam Cảnh, nếu một mình nó thì lực lượng tầm thường nhưng bầy đàn thì dù là Thần Vương cũng phải tránh, kỳ quái, theo lý mà nói thì thiên ma thú cấp này không có nhiều thiên ma thu khác trêu chọc, sao hom nay lại kêu gao hoảng sợ như vậy, giống như bị sinh linh nào đó đuổi theo." Dao Quang giảng giải cho Dương Bách Xuyên, ánh mắt nàng vẫn nhìn chằm chằm xuống phía dưới.
Nhìn đám Hổ Lang Thú nhảy xông qua nơi hai người đứng lúc nãy, chúng đi tới đâu cỏ dại cây cối đều nát thành bột mịn.
Bên kia, Băng Phong Thần Vương dẫn theo trăm Thần Quân cũng bay lên giữa không trung.
Hai bên nhìn thấy nhau.
"Chít~"
Tiếng thét dài vừa rồi lại vang lên.
Băng Phong Thần Vương muốn xông về phía hai người, nhưng dường như cũng phát hiện ra điểm không thích hợp, ông ta cũng không dám động.
Hai bên đứng từ trên cao nhìn xuống dưới, hoặc nói đúng hơn là nhìn về phía đan Ho Lang thu đang kinh hoang chạy tron, moi nguoi đeu thac mac rot cuoc là sinh linh nào mới có thể khiến một bầy Hổ Lang Thú hoảng sợ bỏ chạy như vậy.
Nhìn theo hướng phát ra âm thanh.
Dương Bách Xuyên suýt chút nữa đã cười phá lên.
Bọn họ còn tưởng sinh linh lợi hại gì, ngay sau đó là một con thỏ trắng như tuyết nhảy ra.
Nhưng ...
Con thỏ này mang lại chi người khác một cảm giác khác biệt.
Ấn tượng đầu tiên là lớn, một con thỏ béo, có thể nói là vô cùng nhanh nhẹn.
Gấp đôi so với thỏ thông thường, bằng một nửa chó trưởng thành.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!