Lúc đầu còn đang định cười, hắn tưởng đây chỉ là một con thỏ trắng thông thường, bởi vì không hề cảm nhận được chút khí tức nào từ nó, đương nhiên không phải sinh linh nào ở Thần giới cũng là thần linh, ở đây vẫn có những sinh linh bình thường tồn tại.
Nhưng sau khi bình Càn Khôn có phản ứng, Dương Bách Xuyên biết chắc nó không chỉ là một con thỏ bình thường.
Hắn nhìn Dao Quang, lúc này Dao Quang cũng bối rối, dường như cũng có suy nghĩ giống hắn.
"Dao Quang cô nương có biết đây là dị thú gì không?" Dương Bách Xuyên hỏi
dò.
"Nhìn qua thì giống thỏ bình thường, nhưng có lẽ không phải ... , một con thỏ bình thường sao co the đuoi hơn trăm Hổ Lang cấp Tam Cảnh hoảng sợ bỏ chạy? Thần Vương cũng không làm được, con thỏ này có vấn đề hoặc là thực lực cường đại nhưng chưa thể hiện?" Dao Quang có chút mơ hồ.
Lúc hai người nói chuyện, con thỏ phía đang nhảy nhót phía dưới dừng lại ở giữa hai nhóm người, nó ngồi xổm, ánh mắt nhìn về phía bầu trời.
Dương Bách Xuyên thấy rõ đó là ánh mắt khinh thường của một vương giả, nhưng ...
Khi ánh mắt đó nhìn về phía hắn lại thoáng dừng lại, lộ ra vẻ nghi ngờ ...
Dường như rơi vào trầm tư gì đó.
Ngay lúc này, một tiếng hừ lạnh vang lên, tiếp theo là luồng sáng đánh thẳng về phía con thỏ con đang suy tư.
"Cẩn thận ~"
Dương Bách Xuyên cũng không biết vì sao, sau khi phát hiện hắn buột miệng hô lên nhắc nhở con thỏ phía dưới.
Không biết con thỏ có nghe hiểu lời hắn nói không.
“Âm ~"
Luồng sáng từ trên trời giáng xuống rồi bao trùm lấy con thỏ, nó bị thần lực cường đại chôn vùi.
"Giết ~"
Giọng nói lạnh lẽo của Băng Phong Thần Vương vang lên, người tấn công con thỏ vừa rồi cũng là ông ta.
Trong mắt Băng Phong Thần Vương, con thỏ này chẳng có gì khác thường, bởi vì mọi người đều không cảm thấy con thỏ này có gì đặc biệt, khí tức cũng không có, nó chính là một con thú bình thường.
Ban đầu Băng Phong Thần Vương cũng bị giật mình, nhưng sau khi bình tĩnh lại thì tức giận, ông ta lại bị một con thỏ dọa sợ, ông ta vung tay đánh một đạo thần lực tấn công nó.
Khoảnh khắc con thỏ bị chôn vùi, ông ta lập tức hạ lệnh giết Dương Bách Xuyên và Dao Quang, so với đám Hổ Lang Thu và con thỏ phía dưới, luc này trong mắt Dương Bách Xuyên và Dao Quang chỉ có Dương Bách Xuyên, nhiệm vụ của ông ta chính là bắt Dương Bách Xuyên, đoạt lấy đồ trên người hắn về báo cáo kết quả.
Trong lòng Dương Bách Xuyên còn đang tiếc con thỏ đó, đột nhiên bị Băng Phong Thần Vương tấn công, hắn không còn thời gian quan tâm tới những thứ khác, trước mắt bọn họ phải đối mặt với Băng Phong Thần Vương và trăm Thần Quân.
"Ngươi nghe đây, đợi lát nữa nghĩ cách chạy trốn, có thể chạy được bao xa thì chạy, ta ở đây ngăn bọn họ, nhưng cũng không kéo dài được bao lâu, tất cả theo ý trời." Dao Quang đắng miệng nói.
Trong lòng Dương Bách Xuyên nghẹn lại, hắn định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng, hắn chắc chắn sẽ không bỏ chạy một mình.
Cùng lắm là chết thôi mà ~
Vậy thì tới đi, nếu chết thì hắn cũng phải kéo theo vài kẻ lót lưng.
Đây là ý nghĩ lúc này của Dương Bách Xuyên.
Hai người bọn họ lơ lửng trên bầu trời, cả hai không định chạy nữa, bởi vì kẻ đuổi giết họ là Thần Vương, chạy cũng chẳng được bao xa.
Khoảng cách hai bên đang kéo gần.
Nhưng lại là không ai chú ý tới, trên đỉnh đầu bọn họ có một đám mây đen lớn đang ngưng tụ.
Dương Bách Xuyên cảm thấy áp lực, ánh sáng trên bầu trời như tối đi, hắn ngẩng đầu nhìn theo bản năng mới phát hiện mây đen đang che khuất.
"Dao Quang, không ổn, xuống dưới mặt đất, nhanh ~"
Dương Bách Xuyên cảm thấy mây đen trên đỉnh đầu rất khủng bố, cảm giác giống hệt như lần độ Cửu Cửu Thiên Kiếp năm đó, hắn nắm lấy tay Dao Quang, vận chuyển chiến giáp Hắc Ám tới cực hạn rồi lao thẳng xuống dưới.
Lúc này Băng Phong Thần Vương cách bọn họ chưa tới sáu mươi mét, đối phương đã ra đòn tấn công bọn họ.
Đúng lúc này, trên bầu trời như nổ tung, từng tia chớp màu tím sáng lên, sấm vang chớp giật, đất trời bị sấm sét và mưa xối xả ập xuống.
Dù Dương Bách Xuyên phản ứng nhanh, kéo theo Dao Quang tránh né nhưng vẫn bị vô số tia chớp đánh trúng, hắn và Dao Quang đều thiết lập phòng ngự, thậm chí triệu hoán cả Bát Quái Đồ Tiên Thiên nhưng vẫn bị sấm sét phá vỡ phòng ngự.
Dao Quang là Thần Vương, lẽ ra phòng ngự phải cường đại hơn hắn, nhưng trong mắt Dương Bách Xuyên, thần quang trên người nàng cũng bị sấm sét phá vỡ.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!