"Tiểu tử, đừng có căng thẳng, Thỏ gia ta đây không có ý định cướp đoạt bình Càn Khôn trên người ngươi đâu, chỉ là muốn xác nhận một chút thôi. Bây giờ xem ra bình Càn Khôn đung là đang ở chỗ ngươi, thế thì yên tâm rồi. À đung rồi, sau này ngươi cứ gọi ta là Thỏ gia."
"Ta ấy à, và cái lão Càn Khôn kia là ... coi như là cộng sự đi. Thế nên ngươi không phải lo Thỏ gia ta sẽ cướp đồ của ngươi. Ngược lại, sau này Thỏ gia ta sẽ bảo kê ngươi, nói thế này ngươi đã yên tâm chưa?"
Lời lẽ của lão thỏ có chút bá đạo.
Nhưng lọt vao tai Dương Bách Xuyen, trai tim đang treo lơ lửng của han lại vô duyên vô cơ mà hạ xuống.
Hắn không hề hoài nghi tính chân thực trong lời nói của lão thỏ, bởi vì hắn nhìn thấy đôi mắt của lão rất trong trẻo, không hề có dấu hiệu nói dối. Đúng rồi, lúc này hắn mới để ý mắt của lão thỏ không phải màu đỏ rực hay màu sắc nào khác như lúc nãy, mà là màu đen bình thường, y hệt mắt người, vô cùng có thần thái, nhìn là biết không nói dối.
Hơn nữa, tuy hắn không biết thực lực của lão thỏ này thâm sâu đến mức nào, nhưng chắc chắn là có thể giết chết hắn trong một nốt nhạc. Nếu lão thực sự muốn cướp bình Càn Khôn thì chẳng cần tốn công giải thích dài dòng làm gì.
Bên cạnh đó là những thông tin gây chấn động: không ngờ lão thỏ không chỉ gọi tên được bình Càn Khôn, mà còn có quan hệ "cộng sự" với Càn Khôn Thần Tôn
Quan trọng nhất là lão thỏ nói sau này sẽ bảo kê hắn?
Câu nói này vang lên ở Thần Giới vào thời khắc này nghe có vẻ "hợp mốt" quá nhỉ~ Hạnh phúc đến thật quá bất ngờ.
Còn cả câu "sau này ngươi cứ gọi ta là Thỏ gia" khiến Dương Bách Xuyên vừa buồn cười vừa không dám cười, nghe thì bá đạo nhưng lại rất thân thiết. Hắn có thể cảm nhận được, khi lão thỏ nói ra những lời này, trong lòng lão đã có một sự gần gũi rõ rệt đối với hắn.
Dù lời lẽ ngắn gọn nhưng lại tiết lộ rất nhiều thông tin.
Mối quan hệ giữa lão thỏ và Can Khôn Thần Tôn tuyệt đối không hề đơn giản.
Đối với Dương Bách Xuyên, cảm giác này kích thích giống như đang ngồi tàu lượn siêu tốc vậy, phút trước hắn cảm thấy mình sắp rơi xuống vực thẳm địa ngục, phút sau đã từ địa ngục lao thẳng lên thiên đàng.
Trong lòng đúng là trải qua những đợt sóng lớn.
Chỉ có thể dùng một từ để hình dung: Kích thích, thật sự quá kích thích!
Sau khi cảm xúc hơi bình phục, Dương Bách Xuyên hít sâu một hơi để giữ bình tĩnh, tuy lời của lão thỏ rất hữu hảo và có lợi, nhưng hắn tất nhiên không dám hoàn toàn tin tưởng, những thắc mắc cần hỏi thì phải hỏi ra thì lòng mới nhẹ nhõm được.
"Thỏ ... Thỏ gia~"
"Phụt~"
Dương mỗ vừa gọi ra cái danh xưng này đã không nhịn được mà bật cười phá
lên.
Thỏ gia ??
Hắn thực sự không hiểu nổi lão thỏ này có hiểu lầm gì về bản thân mình không mà lại bắt người khác gọi như thế.
Được rồi~
Thực ra cũng chẳng sao.
Đây là Thần Giới chứ không phải Địa Cầu, gọi Thỏ gia thì gọi Thỏ gia thôi, dù sao người bị gọi cũng không phải là hắn.
"Hửm? Sao thế tiểu tử, có gì không ổn à?" Thỏ gia thấy Dương Bách Xuyên bật cười, đôi tai trắng dài trên đầu lập tức dựng đứng lên.
Dương Bách Xuyên tất nhiên không dám phổ cập cho Thỏ gia về hàm ý của từ "Thỏ gia*" ở Địa Cầu, huống hồ đây là Thần Giới chứ không phải Địa Cầu.
(*) Từ lóng ám chỉ nam giới làm nghề mại dâm hoặc thái giám.
"Không có, không có. Danh xưng Thỏ gia nghe rất bá khí, rất thân thiết, ta rất thích." Dương Bách Xuyên vội vàng nói.
Tiểu tử, để ngươi gọi một tiếng Thỏ gia là ngươi không chịu thiệt đâu. Nói đi, ngươi tên là gì? Kể cho Thỏ gia ta nghe xem làm sao ngươi có được bình Càn Khôn? Hay nói cách khác, bình Càn Khôn đã lựa chọn ngươi như thế nào?" Giọng của Thỏ gia tuy già nua nhưng đầy mị lực, dường như bẩm sinh đã mang theo sự gần gũi và từ tính.
Nghe Thỏ gia hỏi vậy, Dương Bách Xuyên cau mày, suýt chút nữa đã thốt ra 'Lão tử còn chưa hoàn toàn tin tưởng ông đâu đấy nhé?'.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!