Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên (FULL)

"Thỏ gia, ngài làm gì vậy?" Dương Bách Xuyên bỗng thấy hơi ngượng ngập.

Việc một con thỏ già hóa thành một ông cụ tóc bạc, quỳ một gối trước mặt hắn thì bảo hắn thản nhiên sao được. Vừa nói, Dương Bách Xuyên vừa vội đỡ Thỏ gia đứng lên.

"Đây là quy củ của Thần Điện. Thỏ gia ta chính là Lôi Đình Hộ Pháp Tôn Giả của Thần Điện, có những quy củ người khác có thể quên, có thể không làm, nhưng ta thì phải làm, phải giữ gìn.

Bây giờ báu vật bình Càn Khôn của Càn Khôn Thần Tôn đang ở trên người ngươi, đó chính là tín vật của Thần Điện, báo trước rằng ngươi là chủ nhân mới của Thần Điện. Bất cứ người nào của Thần Điện, bất kể tu vi cao thấp, đều phải tôn ngươi làm chủ, ta cũng không ngoại lệ.

Ngoài ra, một lạy này của ta vừa lạy người thừa kế của thần điện Càn Khôn, vừa lạy Càn Khôn Thần Tôn. Vậy nên ngươi không cần cảm thấy áp lực, ngươi chỉ cần nhớ từ giờ trở đi, ngươi là chủ nhân của thần điện Càn Khôn, là người kế thừa của Càn Khôn Thần Tôn, là người có thân phận địa vị chí tôn nơi Thần giới. Còn lại không cần nghĩ nhiều."

Lời Thỏ gia nói khiến trong lòng Dương Bách Xuyên dấy lên một cảm giác lạ lùng, lẫn nhiều thở than.

Hắn không ngờ Thỏ gia lại là Lôi Đình Hộ Pháp Tôn Giả gì đó của thần điện Càn Khôn. Dù không rõ địa vị ấy ở thần điện Càn Khôn cao đến mức nào, nhưng chắc chắn cũng không tầm thường.

Trước những lời ấy, hắn thật không biết đáp thế nào, chỉ đành cười khổ gật đầu.

Bởi hắn tự biết với thực lực của mình, e rằng về thần điện Càn Khôn cũng chỉ là hạng vớ vẩn mà thôi.

Dù thần điện Càn Khôn không còn như thời kỳ đỉnh cao, nhưng người ta vẫn hay nói, có còn hơn không. Ở nơi cao thủ nhiều như vậy, tự nhận mình là hạng vớ vẩn cũng không sai.

"Thỏ gia, Lôi Đình Hộ pháp Tôn Giả ở thần điện Càn Khôn là cấp bậc gì?

Trong thần điện Càn Khôn, có bao nhiêu cường giả như ngài?" Cuối cùng, Dương Bách Xuyên vẫn không nén được tò mò, hỏi.

"Tiểu tử nghĩ gì thế? Hộ pháp Tôn Giả đâu phải rau cải ngoài chợ. Dù ở thời cực thịnh của thần điện Càn Khôn, Hộ pháp Tôn Giả cũng chỉ có hai người. Một là ta, một là Kỳ Lân Tôn Giả. Hai chúng ta được gọi là tả hộ pháp và hữu hộ pháp của thần điện Can Khôn.

Đáng tiếc Kỳ Lân Tôn Giả đã ngã xuống trong trận chiến năm ấy ... " Nói đến đây, Thỏ gia khó tránh có phần thương cảm.

Nghe vậy, Dương Bách Xuyên chợt giật mình, trong đầu bỗng hiện lên linh hồn Kỳ Lân trấn giữ Thần Mộ Viên.

Hắn không nén được, kể lại chuyện mình gặp linh hồn Kỳ Lân trong Thần Mộ Viên cho Thỏ gia nghe.

Thỏ gia nghe xong thì nói: "Chắc chắn đó chính là Kỳ Lân Tôn Giả. Không ngờ hắn còn mang sứ mệnh, nguyên thần vẫn canh giữ Thần Mộ Viên. Hắn mạnh hơn ta đấy."

Duong Bach Xuyen từng đe Bình Can Khon can nuot Thần Mộ Viên nhờ sự trợ giúp của linh hồn Kỳ Lân. Hơn nữa linh hồn Kỳ Lân còn cho hắn một sợi nguyên thần Kỳ Lân, giúp hắn thoát vài lần sống chết. Giờ nhớ lại, càng thấy bùi ngùi.

Nghĩ kỹ lại, linh hồn Kỳ Lân chịu giúp hắn, chắc cũng do khi ấy đã thấy, hoặc cảm nhận được hơi thở Bình Càn Khôn trên người hắn, nhưng không nói toạc ra.

Hắn vẫn nhớ năm đó linh hồn Kỳ Lân từng ẩn ý, hắn là người được ai đó chọn, nên Kỳ Lân không làm khó mà còn ra tay giúp.

Nhưng nếu nghĩ như vậy thì lại có phần không đúng. Nếu người mà Kỳ Lân ám chỉ khi ấy là Càn Khôn Thần Tôn, thì giọng điệu có phần cứng rắn, không giống giọng điệu một thần thu với chủ nhân thần điện Càn Khôn.

Chẳng lẽ Kỳ Lân và Càn Khôn Thần Tôn không phải quan hệ chủ tớ?

Dương Bách Xuyên tiện miệng hỏi Thỏ gia một câu, Thỏ gia đáp: "Dưới trướng Càn Khôn Thần Tôn năm xưa có nhiều thần thú, nhưng chưa bao giờ xem thần thú là tôi tớ, thuộc hạ, mà là bạn đồng hành. Kỳ Lân có thể làm hộ pháp Tôn Giả của Thần Điện, bởi hắn đánh cược với Càn Khôn Thần Tôn, kết quả thua, nên đành miễn cưỡng làm hộ pháp Tôn Giả cho thần điện Càn Khôn, nên cũng hơi không cam lòng, ha ha."

Nhắc lại chuyện cũ, Thỏ gia như nhớ lại kỷ niệm đẹp.

Dương Bách Xuyên gật đầu, lòng đã hiểu rõ. Việc gì cũng có nhân quả.

"Thỏ gia, ta nói chuyện muốn đi Thiên Thành ... " Thấy Thỏ gia có chút thương cảm, Dương Bách Xuyên vội đổi đề tài, nói về đề tài chính.

“Đi, để ta đưa ngươi một chuyến. Theo lời của ngươi thì sư phụ ngươi là Vân Thiên Tà cũng có quan hệ sâu xa với Bình Càn Khôn, đoán rằng cũng dính dáng đến thần điện. Tìm được thì tốt.

Với lại, ta cũng muốn xem xem đám Ác Nhân Bang với Hỏa Thần Vương kia dám làm gì ngươi. Một khi ta đã thức tỉnh thì sẽ không để ai ức hiếp ngươi."

Khí thế của Thỏ gia vẫn bá đạo như xưa, rất hợp với tính cách của Dương Bách Xuyên.

Đưa mắt nhìn sang, thấy Dao Quang vẫn nằm bên cạnh, Dương Bách Xuyên hỏi: "Thỏ gia, đã bảy tám ngày rồi, tại sao vị bằng hữu này của ta vẫn chưa tỉnh?"

"Chờ một chút." Vừa nói, Thỏ gia giơ tay, một luồng sáng chui vào cơ thể Dao Quang.

Ngay sau đó, Dao Quang mở bừng mắt. Vừa thấy Dương Bách Xuyên, nàng ta định đứng dậy. Nhưng khi nhìn sang Thỏ gia, nàng ta lập tức rời khỏi, vô cùng cảnh giác.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!