Thật sự khó tưởng tượng nổi.
Nhưng lúc này Dương Bách Xuyên vẫn vô cùng kích động.
Nhưng tình hình bây giờ hơi vi diệu, sau khi sư phụ thối lên Thần giới, mới không lâu trước đây được Sinh Mệnh Pháp Thần tìm về, lại kế thừa ký ức đã lưu lại từ rất lâu.
Nay sự phu lại lần nữa trở thanh Quang Minh Pháp Thần, nhưng không biết có phải là sư phụ Vân Thiên Tà của hắn nữa hay không.
Nghĩ đến đây, Dương Bách Xuyên không khỏi thấp thỏm.
Trong lúc trong đầu còn đang miên man đủ thứ, luồng ánh sáng chói lòa kia đã tan đi, uy áp thiên địa cũng lập tức biến mất.
Khi Dương Bách Xuyên mở mắt ra lần nữa, một người trung niên mặc đồ trắng, dung mạo tuấn mỹ đang đứng ở đây.
Đây không phải là sư phụ nhà hắn thì còn ai vào đây nữa?
Vừa trông thấy Vân Thiên Tà, Dương Bách Xuyên xúc động bật thốt: "Sư ... "
Một tiếng "sư phụ" còn chưa kịp gọi ra khỏi miệng, đã thấy vẻ mặt Vân Thiên Tà nghiêm nghị, uy nghiêm nói.
'Quang Minh Hộ Pháp của thần điện Càn Khôn, Vân Thiên Tà đã trở về, cung nghênh Thần Tôn Vô Thượng."
Nói rồi, ông cũng quỳ sụp xuống.
Lần này thì Dương Bách Xuyên không giữ nổi bình tĩnh nữa, vội nói: "Sư phụ, các người, các người mau đứng dậy đi."
Hắn vừa nói xong, đám người Thỏ gia mới lần lượt đứng dậy.
Lúc này hai mắt Dương Bách Xuyên đã hơi đỏ lên, nhìn chẳm chằm Vân Thiên Tà, trong lòng lại cảm thấy dường như đã không còn là sư phụ của mình nữa.
Nhưng Vân Thiên Tà, người vừa tự xưng là Quang Minh Pháp Thần, đứng dậy ngẩng đầu, sư đồ hai người bốn mắt giao nhau. Trên mặt ông vẫn là vẻ nghiêm túc, nhưng khi truyền âm.
"Tiểu tử thối, ngươi nhìn vi sư bằng ánh mắt gì thế hả? Lúc này không phải lúc ôn chuyện, phải giải quyết Tử Vong Pháp Thần trước đã, những chuyện khác để sau rồi nói.
Lôi Đình Hộ Pháp Tôn Giả đang ở đây, ngươi mà gọi ta là sư phụ, hắn sẽ không chịu đâu, còn quay sang kiếm chuyện với vi sư nữa. Được rồi, cứ vậy đi, ta qua nói chuyện với sư nương ngươi một lát."
Trong lòng Dương Bách Xuyên mừng rỡ, nghe giọng điệu thì vẫn là lão già chết tiệt ngày nào. Vậy là có thể yên tâm phần nào.
Hơn nữa trước mắt còn một Tử Vong Pháp Thần Thi Vô Thanh không chịu nghe lời, cố tình gây sự.
Đương nhiên phải giải quyết chuyện của Thi Vô Thanh trước đã. Chỉ cần sư phụ vẫn là sư phụ thì tất cả mọi chuyện khác đều không là gì cả.
Lúc này, Thỏ gia lại nghiêm mặt, nhìn Thi Vô Thanh nói: "Thi Vô Thanh, ngươi vẫn còn cơ hội."
Câu này nghe thì mơ hồ, nhưng Thi Vô Thanh lại hiểu rất rõ, sắc mặt đã tím
lai.
Lúc Thỏ gia là người đầu tiên quỳ bái Dương Bách Xuyên là Thần Tôn Vô Thượng, lão ta mới giật mình nhận ra, thì ra thẳng nhóc đầu trọc đi theo bên cạnh Thỏ gia chính là người thừa kế Càn Khôn Thần Tôn.
Đáng hận hơn, Thỏ gia lại trực tiếp đẩy tên nhóc đó lên vị trí Thần Tôn Vô Thượng.
Lão ta càng không ngờ Sinh Mệnh Pháp Thần Ngọc Linh Lung đã tìm về được Quang Minh Pháp Thần xuống giới dưới tu luyện lại kia, im hơi lặng tiếng giấu ông đến tận bây giờ, khiến lão ta càng thêm tức giận.
Nhưng cũng hết cách, cục diện hiện tại đã thành định cuộc.
Một Lôi Đình Hộ Pháp Tôn Giả, cộng với hai đại Pháp Thần, tám vạn thần nhân đều đứng chung một phe, lão ta chỉ có một mình cùng hai vạn thần chúng, đã hoàn toàn không còn chút hy vọng nào.
Nhưng lại rất không cam tâm.
Thi Vô Thanh hiểu câu còn cơ hội mà Thỏ gia nói là gì. Lão hy vọng lão ta quỳ lạy người thừa kế này, như vậy sau này sẽ không truy cứu nữa.
Còn nếu không bái thì sẽ không còn bất cứ cơ hội nào, cũng trốn không thoát khỏi trừng phạt của bọn họ.
Lão ta đã biết đến sự tồn tại của Dương Bách Xuyên từ lâu nhưng chưa từng gặp mặt, chỉ phái người đi truy sát Dương Bách Xuyên, cướp đoạt bảo vật truyền thừa Can Khôn Thần Tôn trên người hắn.
Nào ngo hôm nay tên nhóc đó lại đi chung với Thỏ gia, đường đường chính chính tiến vào thần điện Càn Khôn.
Nhưng bảo lão ta thần phục? Lão ta không cam tâm.
Nắm giữ thần điện Càn Khôn vô số năm tháng, đã nếm qua mùi vị quyền lực chí cao vô thượng, Thi Vô Thanh tự hỏi mình làm không nổi.
Lão ta đầy tham vọng, sao có thể cam tâm làm thuộc hạ cho một thẳng nhóc miệng còn hôi sữa?