"Chuyện này là sao?" Dương Bách Xuyên kinh hãi thốt lên.
Pháp lực và thần hồn đều không thể cử động, ở vùng đất vô danh này mà biến thành phàm nhân, chẳng phải là tiêu đời rồi sao?
"Có lẽ là do lực lượng uy áp vô hình trong bình chướng hỗn độn lúc nãy đã trực tiếp xâm nhập vào thần hải, phong tỏa toàn bộ thần hải. Bây giờ chúng ta không thể dùng thần hồn và pháp lực, thứ duy nhất có thể dựa vào là nhục thân." Sinh Mệnh Pháp Thần Ngọc Linh Lung nói.
"Tỷ cũng không dùng được sao?" Dương Bách Xuyên cười khổ hỏi. Hắn vừa thử cảm ứng, thần hải bên trong bị một lực lượng vô hình làm cho đông cứng, ngay cả Đạo Chủng Thần Thai cũng bất động.
Tình trạng này hiện giờ chẳng khác gì phế nhân.
"Ừm, ta cũng không vận chuyển được. Nghĩ lại thì đây là một loại lực lượng quái dị của nơi này, có lẽ không đơn thuần là phong ấn uy áp, mà giống như một loại quy tắc áo nghĩa cao giai nào đó. Muốn khôi phục thì phải hóa giải được lực lượng uy áp trong thần hải mới xong." Ngọc Linh Lung mở lời.
"Vậy giờ chúng ta phải làm thế nào?" Dương Bách Xuyên cười khổ.
Sinh Mệnh Pháp Thần Ngọc Linh Lung vẫn giữ dáng vẻ đi chân trần, mạng che mặt xanh thướt tha, nàng ấy bình thản nói: "Đã đến nơi này thì cứ yên tâm mà đối mặt. Càn Khôn Thần Tôn đã chỉ dẫn đến vùng đất vô danh này thì ắt có lý do. Mục tiêu đầu tiên của chúng ta là tìm Thời Không Pháp Thần, chúng ta cứ theo đó mà làm. Nhưng trước hết phải làm rõ đây là nơi nào, có tình hình ra sao. Ta cảm giác nơi này khác hẳn Thần Giới, mọi mặt đều khác, nơi đây tràn đầy hơi thở hồng hoang, cổ xưa trầm mặc nhưng cũng vô cùng quỷ dị."
Dương Bách Xuyên hiểu rất rõ nên gật đầu nói: "Quả thực quỷ dị. Ta cảm giác như chúng ta đã rời khỏi Thần Giới vậy, mọi thứ đều thay đổi. Còn nữa, việc tìm Thời Không Pháp Thần e là vô vọng rồi, thần hồn pháp lực đều không dùng được, không cách nào thi triển bí pháp tìm kiếm."
"Thần Giới thực ra không thay đổi, chỉ là tất cả quy tắc thiên địa ở đây đều khác biệt so với Thần Giới mà chúng ta quen thuộc. Nơi này cho ta cảm giác giống như một Thần Giới to lớn và chân thực hơn. Hiện tại thật sự không nói chắc được là Thần Giới của chúng ta bị cô lập, hay là thế giới này bị cô lập nữa, thật là kỳ quái." Ngọc Linh Lung chậm rãi lên tiếng.
"Vậy giờ chúng ta phải làm sao?" Dương Bách Xuyên cũng nghệch mặt ra. Ai mà ngờ được sau khi vất vả xuyên qua bình chướng hỗn độn lại nhận về kết cục này?
Trong lòng hắn cảm thấy rất bất an.
Không có pháp lực, không có thần hồn, chẳng khác gì người phàm. Trong tình cảnh này, ở một thế giới xa lạ, e là đến việc sinh tồn cũng khó khăn.
Vừa nói, đầu óc hắn vừa xoay chuyển cực nhanh để tìm cách, không thể cứ thế này mãi được, nhất định phải có thủ đoạn nào đó để bảo mệnh mới được.
Trong thoáng chốc, hắn nghĩ tới bình Càn Khôn.
Hiện tại bình Càn Khôn chính là lá bài bảo hiểm cuối cùng của hắn, nếu ngay cả bình Càn Khôn cũng không dùng được thì đó mới thực sự là thảm họa.
Hắn khẽ động tâm niệm, thử cảm ứng bình Càn Khôn, hy vọng mối liên kết vẫn còn đó. Nếu cảm ứng được bình Càn Khôn thì ít nhất khi hắn và Ngọc Linh Lung gặp nguy hiểm, họ có thể trốn vào bên trong bình Càn Khôn.
Bình Càn Khôn là chí bảo, một loại chí bảo cấp bậc cực cao. Theo lời của Càn Khôn Thần Tôn, nó thuộc về cấp Hỗn Nguyên Chí Bảo.
Trước đây, chỉ cần hắn có ý thức là có thể mở được bình Càn Khôn, nhưng không biết bây giờ có còn được hay không?
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!