Nghe Đằng Xà cầu xin tha mạng, Dương Bách Xuyên sững người, phải một lúc sau mới phản ứng lại, hắn bật cười ha hả: “Ngươi cũng giỏi đấy, còn biết cầu xin tha mạng cơ à?'
Thần quang trên kiếm Đồ Long trong tay hắn vẫn bùng lên, hoàn toàn không có ý định bỏ qua.
Con Đằng Xà này rất vô sỉ, Dương Bách Xuyên vốn không thích nó.
Hơn nữa ngay từ đầu nó đã ra tay tàn độc với han và Ngọc Linh Lung. Hắn bị trọng thương, còn Ngọc Linh Lung thì suýt mất nửa cái mạng.
Bây giờ đánh không lại thì xin tha? Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy!
Dương Bách Xuyên cười lạnh, tay vẫn không ngừng dồn lực vào kiếm Đồ Long, chuẩn bị một kiếm chém chết con Đằng Xà.
Không ngờ đúng lúc này, Ngọc Linh Lung lại lên tiếng: "Vân Tử, tha cho nó một mạng đi. Trời cao có đức hiếu sinh, con kiến nhỏ bé cũng muốn sống, yêu tộc tu luyện cũng không dễ. Hơn nữa, chúng ta cần một sinh linh hiểu rõ thế giới này."
Nghe Ngọc Linh Lung nói vậy, Dương Bách Xuyên thu kiếm lại.
Lời người khác hắn có thể không nghe, nhưng đề nghị của Ngọc Linh Lung thì nhất định phải cân nhắc.
Nàng không sợ nguy hiểm, cùng hắn bước vào thế giới xa lạ này, lại còn không do dự lao lên trong lúc nguy nan. Trên danh nghĩa nàng là thuộc hạ của hắn, hơn nữa còn là một vị Pháp Thần.
Chỉ có hai người bọn họ đến thế giới xa lạ, phải nương tựa sống chết có nhau. Vậy nên Dương Bách Xuyên không thể xem nhẹ lời của nàng.
Nghĩ kỹ thì lời Ngọc Linh Lung cũng rất đúng, bọn họ quả thực cần một sinh linh bản địa để hiểu rõ thế giới chưa biết này.
Nếu Đang Xà không biết nói tiếng người thì Dương Bách Xuyên đã chém chết nó. Nhưng con Đằng Xà này rõ ràng có thể nói chuyện, là sinh linh có trí tuệ, có tâm trí. Chỉ riêng điểm này thôi, cũng đáng để giữ lại.
Có Ngọc Linh Lung cầu tình, vậy thì tha cho nó một mạng!
"Xem như mạng ngươi lớn."
Dương Bách Xuyên hừ lạnh một tiếng, nhưng hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy.
Nhan luc Đang Xa đang trong thương, khong che no chinh là lựa chon tốt nhất.
Hắn khẽ búng tay, một giọt nước Sinh Mệnh hiện ra. Ý niệm vừa động, giọt nước bay về phía Đằng Xà, hắn nói: "Nuốt vào."
Nước Sinh Mệnh lơ lửng trước miệng Đẳng Xà.
Lúc này, Đằng Xà do dự, nhìn giọt nước màu xanh sẫm pha tím, nó chần chừ nói: "Xin hỏi thượng thần, đây là vật gì? Ta đã chịu thua rồi, xin thượng thần khai ân tha mạng ... "
“Không muốn chết thì nuốt đi. Không phải độc dược, đây chính là vận may của ngươi. Nếu không cần ngươi thì sao lão tử phải cho ngươi bảo vật thế này? Nhanh lên! Muốn giết ngươi thì ta đã chém thẳng, cần gì đầu độc."
Dương Bách Xuyên lạnh giọng nói.
Đằng Xà không biết giọt nước kia là thứ gì nhưng nó cũng không ngu. Nó đoán được chắc chắn không phải thứ gì tốt lành. Nhưng nghĩ lại, nếu người này muốn giết nó thì chỉ cần một kiếm là xong, căn bản không cần làm mấy chuyện rắc rối.
Bây giờ nó bị thương nặng không còn sức phản kháng.
Đứng trước cái chết, dù do dự nhưng nó vẫn hiểu rõ, nếu không nuốt thì đối phương nhất định sẽ chém nó ngay.
Sau thoáng do dự Đằng Xà há miệng nuốt luôn nước Sinh Mệnh.
Đứng trước thế mạnh, không nuốt thì chỉ có đường chết.
Ít nhất thì bây giờ nó chưa cần chết. Nghĩ đến uy lực của nhát chém vừa rồi lại khiến nó lạnh sống lưng.
Biết thời thế mới là trang tuấn kiệt, đạo lý này ở đâu cũng đúng.
Thấy Đằng Xà nuốt xuống, trong lòng Dương Bách Xuyên cười thầm, không biết nước Sinh Mệnh có tác dụng với Đằng Xà hay không.
Nhưng nghĩ lại, nước Sinh Menh còn có hiệu quả với Kỳ Lân và Côn Bằng, huống chi là một con Đằng Xà.
Dù cho không có tác dụng, hắn vẫn có đủ thực lực chém chết nó.
Giờ chỉ cần chờ hiệu quả.
“Xì xì"
Ngay giây tiếp theo, hiệu quả lập tức xuất hiện. Đằng Xà phát ra tiếng gào đau đớn
Điều này nắm trong dự liệu của Dương Bách Xuyên. Nước Sinh Mệnh ngoài tác dụng khống chế yêu thú, công dụng lớn nhất chính là thúc đẩy huyết mạch tiến hóa.
Đằng Xà nuốt xuống, giống hệt những yêu thú trước kia, nó phát ra tiếng rít thê lương, đó là dấu hiệu huyết mạch bắt đầu tiến hóa.
“Âm ầm ầm"
“Xì xì xì”
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!