Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên (FULL)

“Phù ... "

Dương mỗ hít sâu một hơi, cố gắng gạt bỏ những tạp niệm trong đầu.

Hắn nhấc cánh tay trái, điều động một luồng Hỗn Nguyên nhất khí bên trong bình Can Khon. Ngay lap tuc, mot luong khi am ap quen thuoc tu binh Can Khon tuon trào ra.

Hắn ngồi đối diện với Ngọc Linh Lung, vươn tay ra, chậm rãi đặt lên vị trí đan điền của nàng ấy.

Mềm mại, ấm áp, cảm giác rất dễ chịu.

Dương mỗ nuốt nước bọt một cái, cảm nhận được cơ thể Ngọc Linh Lung khẽ run lên. Hắn vội vang thu liễm tâm thần, tự nhủ không được nghĩ ngợi lung tung, bắt đầu tập trung vào việc hóa giải.

Cũng giống như lần trước, quá trình này tiêu tốn một lượng lớn lực Thần Hồn. Dương Bách Xuyên đã quá quen với việc này, hắn chuyên tâm hóa giải, bởi dù là Thần Hải hay Thần Hạch thì sức mạnh hỗn độn đều không dễ dàng tiêu trừ.

Nếu như Hỗn Nguyên nhất khí tự hóa giải cho hắn là một quá trình chủ động, thì việc hắn dùng nó để hóa giải cho Ngọc Linh Lung lại là bị động, hai trạng thái hoàn toàn khác biệt, hiệu quả cũng chênh lệch rất lớn.

Tốc độ hóa giải của hắn diễn ra rất chậm.

May mắn là nó vẫn có tác dụng, khí hỗn độn trên Thần Hạch của Ngọc Linh Lung đã xuất hiện vết nứt, mở ra một khe hở.

Đúng lúc cơ thể Dương Bách Xuyên bắt đầu run rẩy vì kiệt sức, Ngọc Linh Lung lên tiếng: "Dừng lại đi, thế này là đủ rồi."

"Được ... "

Dương mỗ trả lời với giọng run rẩy, Thần Hồn của hắn đã tiêu hao đến cực hạn. Nghe Ngọc Linh Lung nói vậy, hắn cũng không khách sáo mà lập tức dừng tay. Lúc này, một góc khí hỗn độn trên Thần Hạch của Ngọc Linh Lung đã được hóa giải thành công.

Lần này hắn không bị ngất đi, lập tức ngồi xuống để khôi phục và tu dưỡng.

Một lần khôi phục thần hồn chuyên sâu cũng tương đương với một lần nhập định sâu sắc.

Hai lần nhập định khôi phục như vậy tiêu tốn tổng cộng 100 năm.

Thế nhưng trong cảm nhận của Dương Bách Xuyên, thời gian trôi qua chỉ như trong chớp mắt.

Hắn hoàn toàn không có khái niệm về thời gian, mãi đến khi Đằng Xà nói nó đã hộ pháp suốt một trăm năm, hắn mới kinh ngạc nhận ra.

Khi tỉnh lại sau lần khôi phục thứ hai, Dương Bách Xuyên thấy Ngọc Linh Lung vẫn đang trong trạng thái tu luyện.

Tuy nhiên, lúc này hắn đã cảm nhận được dao động pháp lực trên người Ngọc Linh Lung, điều này chứng tỏ nàng ấy đã có thể vận dụng một phần pháp lực, hắn thầm thở phào nhẹ nhõm; chỉ cần Ngọc Linh Lung khôi phục pháp lực, vấn đề an toàn của cả hai người bọn họ sẽ được đảm bảo.

Không dám làm phiền Ngọc Linh Lung, hắn khẽ đứng dậy rời khỏi giường đá, đi ra bên ngoài.

"Chủ nhân~"

Đằng Xà lập tức trườn tới, chào hỏi với vẻ nịnh nọt.

"Vất vả cho ngươi rồi." Dương mỗ ngày thường vốn là người dễ tính, điển hình của kiểu "người kính ta một thước, ta kính người một trượng".

Đối với các sinh linh bên cạnh, dù là yêu thú hay thần thú, hắn chưa bao giờ lên mặt hay làm khó, luôn đối đãi bình đẳng.

Một câu "vất vả rồi" vu vơ khiến Đang Xà sững sờ, nó không ngờ một vị chủ nhân như Dương Bách Xuyên lại khách khí với nó như vậy.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!