Dương Bách Xuyên thấy vậy liền bật cười: "Được đấy Đằng Xà, không ngờ ngươi còn có chức năng làm bóng đèn, khá lắm."
Đằng Xà tuy không hiểu "bóng đèn" mà chủ nhân nói là gì, nhưng nghe thấy lời khen ngợi thì vẫn rất đắc ý, cười hì hì đáp: “Chủ nhân quá khen, đây chỉ là tiểu đạo, không đáng nhắc tới."
"Có tiến bộ, tiếp tục phát huy." Dương mỗ cười nói.
"Rõ!" Đầng Xà dõng dạc đáp lời, ngay sau đó vỗ đôi cánh bay lên. Ánh sáng nhờ thế càng rõ ràng, minh bạch và chiếu được xa hơn.
Chiều cao bên trong hang động khoảng chừng ba mét, đối với họ mà nói thì khá rộng rãi.
Tuy nhiên, đá trong hang này đều có màu đen kịt, giờ thì có thể hiểu tại sao ban nãy nhìn vào lại thấy tối tăm như vậy, căn bản là vì đá tự thân đã không phản quang.
May mà họ có Đằng Xà làm bóng đèn di động nên không bị ảnh hưởng.
Tất nhiên, dù mắt không nhìn thấy thì với tu vi của họ, dùng cảm quan để di chuyển cũng là quá đủ rồi.
Con đường hầm này nhìn về phía trước thấy đâm thẳng vào bụng núi, dốc xuống khoảng 30 độ, kéo dài hun hút.
Mọi người đều biết đây là dấu hiệu đi sâu xuống lòng đất, nhưng cũng chẳng sao, đã vào đến đây rồi tất nhiên phải xem cho rõ ngọn ngành.
Con luong khí tuc cam nhan đuoc truoc đo van cu lan khuat nơi tham sau của hang động.
Nửa canh giờ sau, Dương Bách Xuyên cảm giác đã đi được hơn ngàn mét, nhưng phía trước vẫn là một lối mòn tối tăm hun hút không thấy điểm dừng.
Trong lòng hắn không khỏi có chút phiền muộn.
Lúc này Ngọc Linh Lung dường như cảm nhận được sự khác thường phát ra từ hắn, nàng ấy nhẹ nhàng cất tiếng, giọng nói trong trẻo êm ái: "Khí tức đó đã mạnh lên rất nhiều, chắc là sắp đi tới tận cùng rồi. Giữ vững tâm thần, mọi người nâng cao cảnh giác."
Nghe loi tran an va nhac nho em tai của Ngọc Linh Lung, cơn hỏa khí trong lòng Dương Bách Xuyên bỗng chốc bình lặng lại. Hắn thở ra một hơi dài rồi nói: "Ừm, ta biết rồi." Nói xong, hắn cũng dặn dò Thổ Tinh Nguyên và Đằng Xà: "Hai người các ngươi cũng cẩn thận đấy."
"Rõ thưa chủ nhân." Đằng Xà và Thổ Tinh Nguyên đồng thanh đáp.
Ngay sau đó, Đằng Xà vừa vỗ cánh vừa nói: "Chủ nhân, thực ra ta thấy chúng ta cũng không cần quá căng thẳng. Dù đây là cấm địa của cự nhân Vu tộc nhưng chưa chắc đã có nguy hiểm gì. Dù sao đây cũng là lõi của thành Vu Vương, lại có Địa Nhân tộc canh giữ bao đời. Hơn nữa đã vào sâu đến tận bụng núi, cái hang này lại là 'động trong động', lặn thẳng xuống địa tầng sâu thẩm."
"Chúng ta đi lâu như vậy còn chưa thấy điểm dừng, đủ thấy sự ẩn mật của nơi này biến thái đến mức nào. Nếu không phải có Thổ Tinh Nguyên làm 'nội gián', à không, là người mình dẫn đường, hì hì ... nếu không có người mình dẫn đường và hóa giải các tầng cửa đá thì chúng ta căn bản không vào được đây. Mà cũng chẳng ai ngờ được ở nơi như thế này lại có cấm địa."
"Nói trắng ra, đặt tên là cấm địa chính là để ngăn Địa Nhân tộc tiếp xúc, cũng là một lời nhắc nhở về trách nhiệm mà thôi. Đã nghiêm ngặt và bí mật đến thế này, cự nhân Vu tộc chẳng rảnh rỗi mà bố trí thêm sinh vật nào canh giữ trong hang làm gì cho thừa thãi. Ta tin chắc luồng khí khiến chúng ta thấy nguy hiểm không hẳn là sinh vật thủ hộ, mà có thể là linh khí tự nhiên phát ra từ bảo vật nào đó thôi. Thế nên ta thấy mọi người nên thả lỏng một chút, ha ha!"
"Cứ lo làm tốt việc làm bóng đèn của ngươi đi, cái đồ ngốc nghếch như ngươi thì biết cái gì? Cẩn tắc vô áy náy biết chưa?" Dương Bách Xuyên trợn mắt mắng một câu.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!