Biểu hiện của Thổ Tinh Nguyên rõ ràng cho thấy hắn đã nhìn thấy chuyện vừa rồi giữa hắn và Ngọc Linh Lung, khiến Dương Bách Xuyên cảm thấy vô cùng lúng túng.
May mà tên này cũng biết điều, lập tức ngẩng đầu giả vờ nhìn lên đỉnh hang.
Còn Đằng Xà thì là một tên ngốc, không chỉ chui ra làm bóng đèn, còn ngơ ngác hỏi: “Chủ nhân, người với Linh Lung Pháp Thần đang làm gì thế?"
'Không làm gì hết. Ngươi tàn phế chưa?"
Dương Bách Xuyên nghiến răng mắng, không ngờ EQ của thứ này lại thấp đến
thế.
Đằng Xà chưa từng có kinh nghiệm trong mấy chuyện này, hoàn toàn không nghe ra ác ý và lời nguyền ẩn trong câu nói Dương Bách Xuyên, trái lại còn cười toe toét.
“Khong sao, nhưng suýt nữa mất mạng vì lực phản phệ vừa rồi. May mà thân thể ta đủ mạnh, nếu đổi thành Thổ Tinh Nguyên thì đã nghẻo rồi."
"Đáng đời." Dương Bách Xuyên.
"Ai bảo ngươi lỗ mãng. Nhặt lại được cái mạng là phúc rồi. Nhớ kỹ cho ta, sau này không có lệnh của ta thì đừng có tự tiện ra tay. Ngươi sơ sẩy một cái, tất cả mọi người sẽ bị vạ lây."
Nhân luc chui Đang Xà, Dương Bách Xuyên và Ngọc Linh Lung cũng tiện thể tiêu hóa hết sự ngượng ngùng vừa rồi trong bóng tối.
Còn Thổ Tinh Nguyên thì khôn khéo hơn nhiều, vẫn luôn không nhìn về phía Dương Bách Xuyên và Ngọc Linh Lung. Tuy là người tộc Địa Nhân, nhưng bọn họ cũng là một chủng tộc quần cư sinh sôi, so với tên thẳng tuột như Đằng Xà thì Thổ Tinh Nguyên lúc này hai người đang làm gì, cũng biết né tránh thế nào cho khéo.
Cũng chính vì vậy mà Dương Bách Xuyên mới không mắng Thổ Tinh Nguyên.
Đằng Xà thì lại là một quá ngốc, phá hỏng chuyện tốt của Dương Bách Xuyên mà còn không tự biết, vẫn còn mở miệng được, không mắng nó thì mắng ai?
Dĩ nhiên lần này cũng do Đằng Xà tự tiện ra tay rồi chuốc họa.
Bị cánh cửa khắc văn phản phệ, xứng đáng.
Nhưng nghĩ kỹ lại, việc gì cũng có hai mặt.
Cũng chính vì đòn ra tay liều mạng vừa rồi của Đằng Xà, mọi người mới biết được uy lực phản phệ của cánh cửa khắc văn, có lợi cho hành động tiếp theo.
Nghĩ tới đây, Dương Bách Xuyên chỉ mắng Đằng Xà một trận rồi thôi. Chứ nếu theo tính hắn, Đằng Xà dám phá chuyện tốt giữa hắn và Ngọc Linh Lung, ít nhất cũng phải đập cho nó một trận nên thân mới hả.
Lúc này, Đằng Xà nghe Dương Bách Xuyên mắng thì biết chủ nhân đang rất tức giận. Nghĩ lại vừa rồi nó quá xốc nổi, không có chỉ thị của chủ nhân đã tự tiện chạm vào cánh cửa, còn suýt nữa liên lụy đến mọi người.
Đằng Xà lí nhí xin lỗi: "Chủ nhân, ta sai rồi. Ta nhớ kỹ rồi. Về sau tuyệt đối sẽ không gây thêm phiền phức cho chủ nhân nữa, xin chủ nhân yên tâm."
"Tốt nhất là thế. Còn dám bày trò, ta sẽ lột da rắn của ngươi."
Dương Bách Xuyên đe dọa.
Dạy dỗ Đằng Xà xong, Dương Bách Xuyên tung cước đá một cái lên người Thổ Tinh Nguyên:
"Trên trần hang có mỹ nhân à, hay cổ ngươi bị hỏng rồi? Mau nghĩ cách phá cửa đi. Ta nhất định phải vào được thánh địa của người khổng lồ tộc Vu."
Thổ Tinh Nguyên cười gượng, nói:
“Chủ nhân, thật ra ta cũng không biết phải phá giải cánh cửa khắc văn này như thế nào. Nhưng chúng ta có thể thử dùng máu. Trước đây ta từng nghe trưởng bối trong tộc nói, người khổng lồ tộc Vu tu luyện thân thể, sức mạnh cường đại thực ra đến từ máu. Máu có thể tiến hóa, cấp bậc của màu càng cao thì càng mạnh. Hơn nữa ngưoi khổng lồ toc Vu rat thích dùng mau để thi triển thần thông cường đại. Có lẽ chúng ta có thể thử một lần."
Dương Bách Xuyên cảm thấy phương pháp dùng máu không quá đáng tin, bởi vì lực phản phệ trên cánh cửa khắc văn vừa rồi quá mức kinh khủng. Sao có thể dùng chút máu đã giải quyết được cánh cửa đó?
Hắn trợn trắng mắt, nhìn sang Ngọc Linh Lung. Lúc này Ngọc Linh Lung vẫn quay lưng về phía hắn, chăm chú ngắm những khắc văn trên cửa.
"Linh Lung tỷ tỷ có cách nào mở được cánh cửa khắc văn này không?" Dương Bách Xuyên hỏi.
Ngọc Linh Lung nói:
"Có lẽ Thổ Tinh Nguyên nói không sai, có thể thử dùng sức mạnh của máu. Ta từng đọc được trong một bộ cổ tịch ghi chép về khắc văn và sức mạnh máu, đại khái giống với cách vừa rồi của Thổ Tinh Nguyên.
Dĩ nhiên không hoàn toàn chỉ dùng mỗi máu, mà khi pháp lực, thần hồn và máu hợp nhất, sẽ sinh ra một loại sức mạnh lấy máu làm chủ. Ở thời Hồng Hoang, từng có cổ tu đi theo con đường huyết đạo, cực kỳ lợi hại và đáng sợ.
Tuy trên cánh cửa khắc văn này ít ghi chép, nhưng khắc văn lại có sắp xếp, mà quỹ đạo sắp xếp rất giống với ghi chép trong cổ tịch huyết đạo mà ta từng thấy. Chốc nữa thử là biết."
Dương Bách Xuyên nghe xong gật đầu: "Vậy phải thử thế nào?"
"Rất đơn giản, chúng ta lần lượt thử nhỏ máu lên khắc văn. Nếu khắc văn xoay chuyển, sắp xếp lại, rồi dùng pháp lực thúc đẩy, có lẽ sẽ mở được cánh cửa." Ngọc Linh Lung nói.
Lúc này Thổ Tinh Nguyên lên tiếng: "Chủ nhân, ta nguyện ý thử trước."
"Cũng được, tộc của ngươi với người khổng lồ tộc Vu khá gần gũi, có khi lại được." Lần này là Ngọc Linh Lung mở miệng.
Dương Bách Xuyên cũng gật đầu: "Vậy ngươi thử đi."
Hắn rất hai lòng với biểu hiện lần này của Thổ Tinh Nguyên.
Không xa bên kia, Đằng Xà nhỏ giọng lẩm bẩm: "Nịnh hót ... "
Thổ Tinh Nguyên bước lên một bước, đứng cách cánh cửa khắc văn chừng mười mét, khẽ nhắm mắt lại. Khi mở mắt ra lần nữa, giữa ấn đường của hắn có một giọt tinh huyết bay ra, phóng thẳng tới cánh cửa khắc văn.
Cùng lúc, Dương Bách Xuyên và Ngọc Linh Lung cũng đồng thời đứng ở hai bên trái phải Thổ Tinh Nguyên để phòng ngừa cánh cửa khắc văn phản phệ.
Giọt tinh huyết của Thổ Tinh Nguyên là bản mệnh tinh huyết, coi như hắn đã bỏ vốn lớn. Thái độ làm việc này khiến Dương Bách Xuyên rất hài lòng.
Giây tiếp theo, tinh huyết rơi lên cửa.
Một tiếng ù vang vọng, toàn bộ khắc văn trên cánh cửa bùng nổ kim quang.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!