"Muon an ta a? Nguoi khong so mẻ rang sao!" Dương Bách Xuyên cười lạnh, nhưng trong lòng lại tăng cao cảnh giác. Nếu lão yêu này dám ngông cuồng tuyên bố như vậy, chắc chắn phải có bản lĩnh gì đó, hắn tự nhắc nhở mình vạn lần không được sơ suất.
Cho tới tận bây giờ, bọn họ vẫn chưa thấy được chân thân của lão yêu này, cũng không biết tu vi của lão ta ra sao, thực sự là có chút lo lắng.
Trong lúc đấu khẩu với lão yêu, Dương Bách Xuyên liếc nhìn Ngọc Linh Lung.
Lúc này, Ngọc Linh Lung chẳng biết đã nhắm mắt từ khi nào, quanh thân tỏa ra hơi thở sự sống. Dương Bách Xuyên chợt nhớ lại lời đánh giá của Thỏ gia về Ngọc Linh Lung, nói nàng ấy có "Linh Lung Tâm", trời sinh có khả năng tiên tri về vạn vật. Hắn lập tức hiểu ra nàng ấy đang tìm kiếm vị trí bản thể của Thị Huyết lão tổ.
Vốn dĩ định ra tay ngay, nhưng lúc này hắn lại muốn kéo dài thời gian thêm một chút, hy vọng Ngọc Linh Lung có thể tìm ra bản thể của lão ta. Chỉ cần tìm được bản thể, ắt sẽ có cách tiêu diệt lão.
Theo cảm nhận của Dương Bách Xuyên, lão yêu Thị Huyết này hẳn là mạnh, nhưng cũng không mạnh đến mức không thể đối phó.
Đang định mở miệng câu giờ thêm lúc nữa, ai ngờ lúc này Đằng Xà lại đổi tính, bắt đầu "làm loạn".
"Oa oa oa ... Thị Huyết lão yêu! Hôm nay bản thần sẽ thiêu ngươi thành tro bụi!”
Đang Xà nổi khung. Với nó, việc bị Thị Huyết lao yêu lừa gạt là một sự sỉ nhục.
Thực tế là nó đã bị dắt mũi thật.
Đằng Xà vốn là Thần thú, tộc này sinh ra từ thuở khai thiên lập địa, từng huy hoàng ở thời Hồng Hoang. Dù không đứng đầu hàng Thần thú nhưng cũng tuyệt đối không thể coi thường, Thần thú luôn có tôn nghiêm của thần thú.
Đặc biệt là trước mặt chủ nhân Dương Bách Xuyên, nó vốn định lập công, giờ công chưa thấy đâu lại còn khiến cả đám bị lão yêu Thị Huyết này vây khốn.
Chuyện này ai nhịn được chứ Đằng Xà không nhịn nổi.
"Xì xì ... Gào!"
Đằng Xà phẫn nộ.
Sau tiếng rít dài của lưỡi rắn là một tiếng gầm vang trời dậy đất.
Toàn thân thần quang rực rỡ, trên mỗi mảnh vảy đều có minh văn lưu động tỏa sáng rực rỡ.
Trong luồng sáng chói mắt, thân hình nó bắt đầu lớn dần. Vốn dĩ sau khi lột xác nó chỉ dài vài mét, nhưng nay trong tiếng gầm thét, nó vươn mình đón gió mà lớn, nháy mắt đã thoát ra khỏi màn chắn bảo vệ. Trên không trung, nó hóa thành một thân hình dài cả ngàn mét, che lấp bầu trời, uy áp yêu thần tỏa ra cuồn cuộn như núi như biển.
"Gào! Gào!"
Tiếng gầm của Đằng Xà khí thế kinh thiên.
Dương Bách Xuyên vốn định mắng một câu "đồ ngu", bảo nó đừng làm phiền Ngọc Linh Lung tìm bản thể lão yêu, nhưng lời đến cửa miệng lại phải nuốt ngược vào trong.
Chớp mắt một cái, Đằng Xà lượn vòng trên bầu trời. Sau tiếng gầm, nó há miệng phun ra từng đạo hỏa diễm thô dài xuống cánh rừng gai phía dưới.
"Âm ầm!"
Dưới ngọn lửa thần, cánh rừng gai trực tiếp hóa thành tro bụi, diện tích ảnh hưởng lên tới cả ngàn mét vuông.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!