“Mùi gì vậy? Có một mùi hương kỳ lạ?"
Dương Bách Xuyên ngửi thấy một mùi hương rất kỳ dị.
“Mau phong bế hô hấp, đừng để xảy ra chuyện gì." Ngọc Linh Lung dù sao cũng là đại thần, bản năng cảm thấy không ổn.
Sau khi nghe Ngọc Linh Lung nói xong, Dương Bách Xuyên lập tức phong bế hô hấp, vận chuyển công pháp kiểm tra, nhưng phát hiện không có chuyện gì, không có gì bất thường, cười nói: "Không sao, Thị Huyết lão tổ vốn là thực vật thành tinh, phát ra chút dị tượng cũng bình thường."
Ngọc Linh Lung đương nhiên cũng kiểm tra, nàng ấy cũng không phát hiện vấn đề gì.
Trong lòng thấy kỳ quái, nhưng vẫn luôn cảm thấy có chỗ không đúng, có chút bất an. Vừa định nói vẫn nên cẩn thận thì hơn, thì Dương Bách Xuyên lại lớn tiếng nói: "Nhìn kìa, bên kia có gì đó."
Vừa nói xong, Dương Bách Xuyên đã như một cơn gió lao tới.
Ngọc Linh Lung nhíu mày, nhưng vẫn nhanh chóng đuổi theo.
Còn trong tầm mắt Dương Bách Xuyên, hắn nhìn thấy một quả cầu khổng lồ lớn như cối xay, màu đỏ yêu dị, lại tỏa ra khí tức năng lượng tinh thuần.
Trong lòng hắn vui mừng, lẩm bẩm: "Xem ra đây là yêu hạch của lão yêu rồi, phải bổ ra xem bên trong như thế nào."
Vừa dứt lời, hắn thu kiếm rồi chém xuống.
“Âm!"
Được rồi ...
Người họ Dương nào đó không nói hai lời, một kiếm bổ nó thành hai nửa.
Nhưng ngay sau đó, một lượng lớn chất lỏng màu máu như mưa lớn phun ra.
Dương Bách Xuyên đứng cách chưa đến một mét, lần này bị tưới thẳng lên người.
“Đừng ... "
Ngọc Linh Lung vừa đuổi tới từ xa đã thấy Dương Bách Xuyên ra kiếm, nàng ấy cảm thấy nơi này vô cùng quỷ dị, vội lớn tiếng ngăn cản, nhưng mới nói được một chữ, lời phía sau chưa kịp nói thì đã thấy Dương Bách Xuyên bị chất lỏng màu máu tưới thành một người toàn máu.
Ngay trong khoảnh khắc đó, trên người Dương Bách Xuyên toả ánh sáng đỏ, một cảnh tượng quỷ dị xuất hiện. Chất lỏng màu máu tưới lên người hắn lại nhanh chóng thẩm thấu vào cơ thể hắn.
Ngay sau đó vang lên một tràng cười điên cuồng đầy oán niệm: "Tiểu tử, ngươi hủy bản thể của bản thần, vậy thì phải dùng thân thể ngươi để bản thần tái sinh đi, ha ha ha ... ”
Khi tiếng cười này vang lên, sắc mặt Ngọc Linh Lung đại biến. Nàng ấy nghe ra được giọng nói này chính là giọng của Thị Huyết lão tổ.
Còn Dương Bách Xuyên lúc này cũng ngây người. Hắn không ngờ nguyên thần của Thị Huyết lão tổ vẫn còn tồn tại, mà quả cầu kia căn bản không phải yêu hạch năng lượng, mà là toàn bộ tinh huyết của lão yêu. Nguyên thần của lão yêu bám trong tinh huyết, bị hắn chém vỡ nên trực tiếp tưới lên người hắn, giờ thì chui thẳng vào cơ thể hắn.
Đúng là tự làm tự chịu a ...
Vì sao hắn lại chém một kiếm chứ?
Giờ thì xong rồi, cơ thể hắn không còn chịu sự khống chế nữa.
Tứ chi tê dại, lúc này phản ứng của hắn vẫn còn nhanh, lập tức vận chuyển Đạo Chủng Thần Hạch trong cơ thể, chỉ có thể dựa vào lực lượng đạo chủng trong cơ thể để chống lại Thị Huyết lão tổ.
Nhưng hắn phát hiện tất cả dường như đều vô ích.
Cơ thể bắt đầu xuất hiện cơn đau như vạn kim châm đâm vào trong ngoài cơ thể, hơn nữa còn đâm thẳng vào nguyên thần.
“A ... ”
Dương Bách Xuyên không nhịn được phát ra tiếng kêu, ngã lăn xuống đất.
“Xuyên Tử!"
Ngọc Linh Lung kinh hãi thất sắc, một đạo pháp lực màu xanh điểm lên mi tâm Dương Bách Xuyên.
Nhưng giọng nói âm hiểm của Thị Huyết lão tổ lại vang lên từ trong cơ thể Dương Bách Xuyên: "Khà khà~ vô dụng thôi, bản thần dùng tinh huyết cả đời dung hợp nguyên thần, tán hết nguyên thần chi lực tiến vào cơ thể hắn, không thành công thì thành nhân, không ai cứu được hắn đâu. Ngươi truyền pháp lực cho hắn chỉ khiến hắn đau đớn hơn mà thôi, trừ khi ngươi muốn han chết nhanh hơn, ha ha ... "
"A a a ... "
Như đáp lại lời Thị Huyết lão tổ, Dương Bách Xuyên phát ra một tràng tiếng kêu thảm.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!