Lúc này Ngọc Linh Lung đã ăn mặc chỉnh tề, ngồi xếp bằng ở một góc cây để điều dưỡng, trên mặt phủ một tầng khăn che.
"Ta không sao, thậm chí ta còn đột phá đến Thần Đế thượng vị đỉnh phong. Cảm ơn tỷ, nếu không có tỷ, e rằng ta đã bị Thị Huyết lão tổ cắn nuốt rồi ... "
Hắn hưng phấn nói, nhưng đến cuối lại không sao thốt nổi.
Bởi vì hắn nhìn thấy mái tóc vốn đen nhánh bóng mượt của Ngọc Linh Lung, bấy giờ lại lấm tấm những sợi bạc.
"Linh Lung ty ... "
Dương Bách Xuyên run rẩy, hắn chợt nghĩ tới gì đó.
Hắn muốn nhìn mặt nàng cho rõ, nhưngNgọc Linh Lung bỗng đứng bật dậy, xoay người, vừa bước ra ngoài vừa nói: "Ngươi đã không việc gì thì chúng ta ra ngoài thôi. Thời gian đã trôi qua hơn một nghìn năm, Đằng Xà và Thổ Tinh Nguyên còn đang chờ bên ngoài, bọn họ đợi lâu chắc cũng sốt ruột rồi."
Dương Bách Xuyên vươn tay, nắm lấy tay Ngọc Linh Lung.
Bàn tay nàng lạnh buốt.
"A!"
Ngọc Linh Lung sơ ý, bị Dương Bách Xuyên kéo mạnh, mất thăng bằng, ngã nhào vào lồng ngực hắn.
Dương Bách Xuyên cảm nhận rõ sự bối rối của nàng.
Nàng vội vã quay mặt đi, không muốn để hắn nhìn thấy gương mặt mình.
Nhưng đã nam gọn trong lòng hắn thì làm sao mà che giấu được?
"Linh Lung tỷ ... " Giọng Dương Bách Xuyên khẽ run.
Dù nàng vẫn che mặt bằng khăn, hắn vẫn nhìn thấy những nếp nhăn nơi khóe mắt nàng.
Hơn nữa, khi ôm nàng, hắn vận chuyển công lực dò xét mới phát hiện, tuy sương mù hỗn độn trong cơ thể Ngọc Linh Lung đã tan biến, nhưng đạo hạnh của nàng lại tụt xuống cảnh giới Thần Vương.
Chuyện này gần như sụp nửa bầu trời.
Với một vị Pháp Thần mà nói, làm sao chịu nổi?
Từ Pháp Thần rơi thẳng xuống Thần Vương thượng vị, chẳng khác nào từ thiên đường rơi vào địa ngục.
'Tỷ ... ta ... " Dương Bách Xuyên muốn nói gì đó, nhưng lời tới khóe miệng lại nghẹn lại.
Hắn hiểu rất rõ, hết thảy những gì Ngọc Linh Lung gánh chịu giờ phút này đều là vì hắn, dùng chính mình để thành toàn cho hắn.
Cuối cùng Ngọc Linh Lung quay đầu lại, nhìn cham cham vào Dương Bách Xuyên, khẽ nói: "Không sao đâu, tuổi thọ của Thần Nhân vô hạn, sau này từ từ tu lại là được. Ngươi không cần tự trách, tất cả đều do ta tự nguyện, không liên quan gì tới ngươi.
Hơn nữa ngươi là chủ nhan thần điện Can Khôn, ta có trách nhiệm bảo vệ ngươi, để ngươi không bị thương tổn. Về chuyện ngày hôm nay, ngươi cứ quên đi. Từ nay về sau, giữa ta và ngươi chỉ có quan hệ Thần Tôn và thuộc hạ, ngoài ra không còn bất cứ quan hệ nào khác, ngươi đã hiểu chưa?"
"Ta không hiểu."
Trong lúc nói, Dương Bách Xuyên bỗng vươn tay, giật phắt tấm khăn che mặt của Ngọc Linh Lung xuống.
"A ~"
Ngọc Linh Lung như con thỏ bị kinh hãi khẽ kêu lên, vội vàng đưa tay che mặt.
Một gương mặt nhăn nheo, già nua hiện rõ trong tầm mắt Dương Bách Xuyên.
Khoảnh khắc ấy, khóe mắt hắn nóng lên, nước mắt trực trào.
Nhìn Ngọc Linh Lung hoảng hốt che mặt, Dương Bách Xuyên bỗng cúi đầu, gỡ tay nàng ra, bất chợt hôn lên đôi môi nàng.
"A!"
Ngọc Linh Lung giãy giụa muốn đẩy hắn ra, nước mắt trong suốt trượt xuống khóe mắt, nhưng thế nào cũng không đẩy nổi, chỉ có thể bị Dương Bách Xuyên ôm chặt trong ngực.
Cuối cùng nàng òa khóc, không còn giãy giua nữa, hắn cũng rơi lệ.
Thời không như đông cứng lại trong khoảnh khắc ấy.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!