Dương Bách Xuyên thì lại có hứng thú nhìn thanh niên này, vì hắn vừa nhìn đã biết tên thanh niên mắt láo liên này là một con chuột tinh, tu vi ở cấp sơ cấp Thần Vương.
Hắn không có ác cảm với chuột yêu, ngược lại còn có chút thân thiết, bởi vì dưới trướng hắn có Chuột Vương, trước kia còn có Tử Hoàng đều là chuột yêu.
Huống chi đối phương là một vị thần linh.
Tự nhiên là không giống.
"Các vị thần hữu chớ hiểu lầm, tại hạ Hoàng Thư Lãng, sống lâu năm tại Thiên Không Thần Thành, đối với Thiên Không Thần Thành vô cùng hiểu rõ. Chư vị mới đến thần thành chắc hẳn không hiểu rõ lắm, tại hạ có thể vì các vị thần hữu phục vụ!”
Thanh niên tự xưng Hoàng Thư Lãng nói chuyện không kiêu không nịnh, nho nhã lễ độ.
Nói xong còn mỉm cười.
Còn Đang Xà thì trực tiếp coi y là kẻ lừa đao, vừa định mở miệng chửi thì bị Dương Bách Xuyên ngăn lại. Hắn tiến lên một bước, cười nói: "Phục vụ này chắc là có thù lao đúng không?"
Ở nơi này, trên người Hoàng Thư Lãng, hắn nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, rất giống những hướng dẫn viên du lịch chui ở các khu du lịch trên Trái Đất, ngược lại còn khiến hắn cảm thấy thân thiết hơn một chút.
Quả nhiên Hoàng Thư Lãng nghe Dương Bách Xuyên nói vậy, mắt sáng lên nói: "Vị thượng thần này hữu lễ, tiểu thần không nói lời giả, chỉ cần cho tiểu thần thần thạch, chuyện gì cũng dễ nói. Trong Thiên Không Thần Thành, thượng thần muốn làm việc gì, đảm bảo tiểu thần sẽ làm giúp ngài ổn thỏa."
Hoàng Thư Lãng lăn lộn ở Thiên Không Thần Thành kiếm sống chính là nhờ vào mắt nhìn người, hoặc nói là kiếm thần thạch bằng mắt nhìn. Y lập tức nhìn ra, thanh niên đầu trọc trước mặt mới là người đứng đầu trong số mấy vị thần linh này, hơn nữa cảm nhận khí tức lại không thể nhìn thấu sâu cạn của đối phương, chứng tỏ là cường giả, lập tức thái độ và giọng điệu đều thay đổi, miệng gọi thượng thần.
"Được, ngươi cần bao nhiêu thần thạch, ra giá đi, ta quả thật có vài việc cần tìm người làm." Dương Bách Xuyên cười nói.
Nơi này vậy mà cũng dùng thần thạch, vậy thì dễ xử lý hơn nhiều.
Sau khi giết Thị Huyết Lão Yêu, Dương Bách Xuyên đương nhiên đã lấy lại mười vạn thượng phẩm thần thạch mà trước đó đưa cho Thị Huyết Lão Yêu khi giao Đằng Xà cho hắn. Hơn nữa trong sào huyệt của Thị Huyết Lão Yêu còn phát hiện thêm hai muơi vạn thưong phẩm than thạch, một tram vạn hạ phẩm thần thạch.
Hiện tại trên người hắn có đủ ba mươi vạn thượng phẩm thần thạch, hơn một trăm vạn hạ phẩm thần thạch, trong đó một trăm vạn này bao gồm năm mươi vạn trung phẩm thần thạch, con số một trăm vạn là sau khi quy đổi từ trung phẩm thần thạch.
Tóm lại hiện giờ người họ Dương của chúng ta không thiếu thần thạch.
Chỉ cần là chuyện có thể giải quyết bằng thần thạch thì đều không phải vấn
đề
Hơn nữa bọn họ quả thật cần một người giống như Hoàng Thư Lãng làm hướng dẫn viên địa phương, tất nhiên Hoàng Thư Lãng chắc chắn không thể coi là bá chủ địa phương.
Hoàng Thư Lãng nghe Dương Bách Xuyên nói vậy, đôi mắt tam giác sáng rực, vội vàng nói: "Thượng thần cho ta một vạn thượng phẩm thần thạch, ta phục vụ thượng thần mười năm được không?"
Nói xong Hoàng Thư Lng trong lòng có chút thấp thỏm nhìn Dương Bách Xuyên. Thực ra y cũng đang đánh cược, thấy Dương Bách Xuyên bọn họ mới đến Thiên Không Thần Thành, nên muốn kiếm một khoản lớn, lỡ như thành công thì sao?
Nếu thành, tu vi của y có thể tiến thêm một bước, bởi vì y cần thần thạch để mua đủ loại thần vật cần thiết.
Một vạn thượng phẩm thần thạch, theo Hoàng Thư Lãng nghĩ cũng là một con số rất lớn.
Chắc là khó mà đồng ý?
Hoặc là đối phương có lấy ra nổi không? Hoặc là có nỡ bỏ ra không?
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!