Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên (FULL)

Nghe Dương Bách Xuyên hỏi, ánh mắt Hoàng Thư Lãng u ám, lên tiếng: "Chủ nhân, quản gia kia là một lão biến thái, nhưng lại hết mực sủng ái tiểu thiếp bên ngoài của hắn, cứ cách một khoảng thời gian lại đến gặp nàng ta một lần. Muốn giết quản gia, phải ra tay từ tiểu thiếp của hắn.

Vì vậy thuộc hạ đã điều tra tiểu thiếp đó, sau này mới biết nàng ta là yêu điểu, nhưng cả gia đình đều chết dưới tay quản gia. Mà nàng ta lại không hề hay biết, còn tưởng là quản gia cứu mạng mình, đâu ngờ đó chỉ là một màn anh hùng cứu mỹ nhân do chính hắn sắp đặt, đáng tiếc cuối cùng lại giết sạch cả nhà nàng ta.

Việc này thuộc hạ đã mưu tính nhiều năm, về sau mới nói rõ cho tiểu thiếp kia biết, cuối cùng chúng ta đứng chung một chiến tuyến. Đáng tiếc tu vi thực lực của chúng ta đều thấp, chỉ có thể chờ cơ hội mà mưu tính.

Những năm qua, thuộc hạ và tiểu thiếp kia cũng đã nghĩ ra biện pháp. Nay chủ nhân xuất hiện, thời cơ cũng đã chín muồi, có thể triển khai kế hoạch. Trước hết giết quản sự thần phủ, phương pháp rất đơn giản, chính là dùng độc. Thuộc hạ từ chợ đen mua được một phương thuốc thần dược đủ để độc chết thượng vị Thần Đế, vô sắc vô vị, đã bôi lên người tiểu thiếp kia. Trải qua vô số năm, quản gia đã trúng độc, chỉ là chưa bị kích phát nên không phát tác.

Nhưng hiện tại chỉ cần kích phát độc tính, liền có thể khiến quản gia trúng độc phát tác, đến lúc đó sẽ mất hết pháp lực, mặc cho chúng ta xử trí, giết hắn không khó. Chỉ có điều thống lĩnh thần phủ thì thuộc hạ không giết được, việc có thể làm chỉ là điệu hổ ly sơn, khiến hắn rời khỏi Thiên Không Thần Thành ba ngày, cũng chỉ có thể kéo dài thời gian, không có cách nào giết hắn."

Dương Bách Xuyên trong lòng thật sự khâm phục Hoàng Thư Lãng. Nghe qua thì kẻ này vì báo thù mà không từ thủ đoạn, thậm chí đến mức bán cả sắc tướng. Không nghi ngờ gì, Hoang Thu Lang đa chiem được tiểu thiếp của quản sự thần phủ. Dương Bách Xuyên biết, với tâm cơ của Hoàng Thư Lãng, chuyện này là điều tất nhiên, huống chi hai người còn có chung kẻ địch, có chung mục tiêu và đề tài.

Dùng độc mưu sát một vị thượng vị Thần Đế, đã toan tính nhiều năm, hẳn là không thành vấn đề. Chỉ có điều Hoàng Thư Lãng nói không giết được thống lĩnh thần phủ, nhưng có thể khiến gã rời đi ba ngày. Ba ngày đó hắn sẽ đi đối phó Nguyên Thần Thiên, tuy thời gian ngắn, nhưng nếu không có gì ngoài ý muốn thì cũng đủ.

Nếu thật sự làm được như vậy, áp lực của hắn sẽ giảm đi hơn nửa.

Thực ra dù Hoàng Thư Lãng không làm gì, hắn cũng có thể đối mặt với mười đại Thần Đế của thần phủ, nhưng bớt được một người thì nhẹ đi một phần, đó là chuyện tốt.

Duoi trướng có được mot Hoang Thu Lang như vay, Dưong Bach Xuyên cảm thấy mình quả thật kiếm được món hời lớn.

Kẻ này đầu óc thâm sâu, tâm cơ tính toán, ẩn nhẫn, lạnh tĩnh, là điển hình lấy yếu thắng mạnh. Bất kể thủ đoạn có quang minh hay không, chỉ cần đạt được mục đích, đó chính là bản lĩnh.

Dương Bách Xuyên hứng thú nhìn Hoàng Thư Lãng hỏi: "Ngươi dùng biện pháp gì để điều thống lĩnh thần phủ rời khỏi Thiên Không Thần Thành, hơn nữa còn có thể kéo dài ba ngày?"

Hoàng Thư Lãng đáp: "Ớ vùng hoang sơn phía tây thần thành có rất nhiều hoang thú, hơn nữa theo lệ cũ, cứ mỗi vai nghìn nam lại bộc phat một lần thú triều công kích thần thành. Mỗi lần thú triều bộc phát, thống lĩnh thần phủ sẽ dẫn người ra ngoài trấn áp, có lẽ còn mang theo hai ba vị Thần Đế làm trợ thủ tiến vào hoang sơn. Một lần trấn áp ít nhất cũng mất ba ngày."

Nghe đến đây, Dương Bách Xuyên không nhịn được nói: "Ý ngươi là thú triều sắp bộc phát?"

Hoàng Thư Lãng lắc đầu: "Không, tính theo thời gian còn hơn một nghìn năm nữa mới bộc phát."

Dương Bách Xuyên nhíu mày: "Chờ một nghìn năm thì không được, chúng ta chỉ có năm trăm năm, trừ phi ... "

Nói đến đây, mắt Dương Bách Xuyên sáng lên, chợt nghĩ ra điều gì, nhìn Hoàng Thư Lãng nói: "Trừ phi ngươi có thể khiến thú triều bộc phát sớm?"

Hoang Thư Lang mỉm cười: "Chủ nhan anh minh, thuộc hạ qua thật co thể khiến thú triều bộc phát trước thời hạn."

Dương Bách Xuyên trừng lớn mắt nhìn Hoàng Thư Lãng, biết rằng mình vẫn đánh giá thấp y, liền hỏi: "Dùng cách gì để khiến thú triều bộc phát sớm?"

"U Linh Cuồng Bạo Thảo." Hoàng Thư Lãng buột miệng nói.

"Cái gì? U Linh Cuồng Bạo Thảo?" Dương Bách Xuyên chưa từng nghe qua.

Hoàng Thư Lãng biết Dương Bách Xuyên đến từ ngoại giới, không rõ những thứ trong Vĩnh Hằng Thần Giới, liền giải thích: "Chủ nhân, U Linh Cuồng Bạo Thảo là một loại thần thảo có thể khiến hoang thú trở nên cuồng bạo. Sau khi đốt lên, bất cứ hoang thú nào ngửi thấy đều sẽ phát cuồng. Một khi đã cuồng bạo, giết chóc đẫm máu là điều không thể tránh, đến khi hình thành quy mô lớn, tất sẽ dẫn đến thú triều quy mô lớn.

Để có được U Linh Cuồng Bạo Thảo, thuộc hạ đã suýt mất nửa cái mạng trong mấy nghìn năm, dưỡng thương cả nghìn năm mới hồi phục. Loại cỏ này không có tác dụng nào khác, chỉ là khiến hoang thú mất lý trí, huyết dịch sôi trào như thiêu đốt. Thuộc hạ cũng đã thử nghiệm, quả thực vô cùng hiệu quả, điểm này xin chủ nhân yên tâm."

Sau đó Dương Bách Xuyên lại hỏi thêm một số chi tiết, về cơ bản đại cục đã được định ra.

Hoang Thu Lang xử lý hai vị thượng vi Than De, khien ap lực của han giảm đi không ít, có thể chuyên tâm đối phó Nguyên Thần Thiên.

"Nguyên Thần Thiên mỗi hai giáp lại gào thét hoặc nói là bị thương thế phản phệ, còn bao lâu nữa đến lần tiếp theo?" Dương Bách Xuyên hỏi.

Thổ Tinh Nguyên đáp: "Chủ nhân, còn mười ngày nữa.”

"Như vậy sao? Xem ra phải bắt đầu hành động rồi." Dương Bách Xuyên tự nói, rồi quay sang Hoàng Thư Lãng: “Đi chuẩn bị đi, mười ngày sau ta sẽ đúng giờ xông vào phủ thành chủ."

"Vâng, chủ nhân." Ánh mắt Hoàng Thư Lãng sáng lên, y đã chờ ngày này rất lâu rồi.

Mười ngày là đủ. Trước hết y phải đến hoang sơn bố trí, bảo đảm đốt U Minh Cuồng Bạo Thảo để dẫn phát thú triều, khiến thống lĩnh thần phủ rời khỏi thành. Sau đó còn phải đi gặp tiểu thiếp của quản gia, để nàng ta kích phát độc trong người quản gia, giết chết hắn.

Sau khi Hoàng Thư Lãng rời đi, Thổ Tinh Nguyên có chút lo lắng hỏi: "Chủ nhân có nắm chắc không?"

Dương Bách Xuyên nheo mắt, biết Thổ Tinh Nguyên lo lắng là Nguyên Thần Thiên. Dù sao đó cũng là Thần Chủ, cho dù chỉ là Thần Chủ sơ cấp bị thương, thì vẫn là Thần Chủ. Giữa Thần Chủ và Thần Đế nghe thì chỉ cách một đường, nhưng đường đó lại như trời với đất. Nói cho cùng Dương Bách Xuyên vẫn là Thần Đế, nên sự lo lắng của Thổ Tinh Nguyên là bình thường.

"Yên tâm đi, có nắm chắc." Dương Bách Xuyên cười nói, thần sắc ung dung, nhưng trong lòng hắn thật ra chỉ nắm chắc năm phần.

Hắn đương nhiên biết Thần Chủ có ý nghĩa gì.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!