Ba người Đằng Xà đều tỏ vẻ lúng túng.
Thổ Tinh Nguyên lên tiếng: "Chủ nhân, tuy đám sư tử này là con rối nhưng năng lực khôi phục lại rất mạnh. Vừa rồi bọn ta chém rơi mấy cái đầu, qua một lúc vẫn tự nối lại được, cho nên ... "
Dưong Bách Xuyen nghe xong mới cảm thấy có gì đo không ổn.
"Ý ngươi là chúng có thể tự khôi phục?" Hắn hỏi Thổ Tinh Nguyên.
"Đúng vậy, chủ nhân. Thuộc hạ vẫn chưa tìm được mắt trận của trận pháp này. A, chủ nhân, mau nhìn bên kia kìa."
Thổ Tinh Nguyên trợn tròn mắt, nhìn về phía xa.
Dương Bách Xuyên giật mình quay đầu nhìn sang. Không biết từ lúc nào, đống đá vỡ của Thạch Yêu mà hắn đã đánh nát lại bắt đầu gắn lại, dần ngưng tụ lại trong quầng sáng xanh trắng.
Khối đá khổng lồ dưới chân bọn họ đồng loạt phát sáng, trông cứ như có một thứ gì đó từ lòng đất đang chui lên.
"Quả nhiên không dễ vậy, thế này mới bình thường." Dương Bách Xuyên lẩm bẩm.
Vừa rồi lúc giết chết Thạch Yêu Thần Đế, hắn cảm thấy quá mức thuận lợi, nên cứ có cảm giác không yên lòng. Bây giờ thấy đống đá vụn bị hắn đánh nát đang ngưng tụ lại, trái lại hắn cảm thấy như vậy mới bình thường.
Nên hắn hoàn toàn không chút lo lắng.
Giờ chỉ còn chờ xem, Thạch Yêu này còn có thủ đoạn gì.
Hắn có thể đánh nát Thạch Yêu Thần Đế một lần, thì cũng có thể đánh nát lần thứ hai.
Rất nhanh, đám sư tử đá bị hắn đánh tan nát cũng bắt đầu biến hóa. Đầu tiên, thân thể chúng như bị hòa tan, hoàn toàn dung nhập vào khối đá khổng lồ dưới chân bọn họ.
Sau đó, từng bọt khí nổi lên, từng bóng người ngưng tụ rồi xuất hiện.
Dù là con rối, nhưng theo tình hình trước mắt, dường như đều là loại không thể bị giết chết hoàn toàn. Dù có đánh nát, nổ tung thì chúng vẫn có thể một lần nữa ngưng tụ lại.
"Cũng thú vị đấy chứ." Dương Bách Xuyên vẫn rất bình tĩnh, hứng thú nhìn Thạch Yêu cùng đám con rối đá đang lần lượt tụ hình trở lại.
Hắn thì ung dung, chứ đám Đằng Xà, Thổ Tinh Nguyên và Hoàng Thư Lãng thì liên tục nuốt nước bọt.
Trong mắt ba người, sinh vật không thể giết chết mới là thứ đáng sợ nhất.
"Chủ nhân, phải làm sao bây giờ?" Đằng Xà lắp bắp hỏi.
Dương Bách Xuyên trừng mắt: "Hoảng cái gì, cùng lắm thì đánh nổ thêm lần nữa mà thôi."
Thổ Tinh Nguyên cười khổ: "Chủ nhân, xem chừng nếu trận pháp này không bị phá, Thạch Yêu và đám sư tử đá này có thể phục sinh vô hạn."
"Giao cho ta. Ngươi tranh thủ thời gian, xác định xem phá trận thế nào, liệu có liên quan tới tảng đá dưới chân không." Dương Bách Xuyên dặn dò Thổ Tinh Nguyên.
"Vâng, chủ nhân, thuộc hạ đi xác định lại ngay."
Thực ra Thổ Tinh Nguyên gần như đã chắc chắn phá được trận này, điểm mấu chốt là tảng đá khổng lồ dưới chân mọi người. Nhưng Dương Bách Xuyên là chủ, hắn là tớ, chủ nhân nói gì cũng đúng, không nên cãi, chỉ cần làm theo là được. Đó chính là chỗ khôn khéo của Thổ Tinh Nguyên.
Nếu đổi lại là Đằng Xà, chắc chắn đã phọt ra một câu: "Ta đã xác định được là tảng đá dưới chân từ lâu rồi."