Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Vô Địch Tiên Nhân - Ngạo Thế Tiên Giới - Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên - Dương Bách Xuyên (FULL)

Uy thế của Thần Chủ khác hẳn Thần Đế.

Một cảnh giới, khác biệt như trời với đất, hoàn toàn không phải lời nói suông.

Dương Bách Xuyên thầm nghĩ trong lòng.

"Tiểu bối, gan to đấy."

Nam tử trung niên trừng mắt nhìn cham chẳm Dương Bách Xuyên, uy áp cuồn cuộn trùm kín lấy hắn.

Phải nói thật, lúc mới đối mặt, Dương Bách Xuyên thật sự giật mình không nhẹ. Nhưng theo uy áp của đối phương phủ xuống người, hắn dần bình tĩnh lại.

Bởi vì hắn cảm nhận được, uy áp của đối phương tuy mạnh, nhưng lại mang theo một chút hỗn loạn cực nhỏ.

Điều này chứng tỏ, đối phương đang bị thương nặng. Uy áp này ép xuống, lại không ra tay luôn, rõ ràng đang phô trương thanh thế, thậm chí kéo dài thời gian.

Hiểu rõ điểm này, Dương Bách Xuyên nhìn ông ta, nhếch miệng cười, hỏi: "Ngươi là Nguyên Thần Thiên, thành chủ Thiên Không Thần Thành phải không?"

"Là bản tọa thì sao? Các ngươi quấy nhiễu bản tọa tu luyện, tội đáng chết."

Dương Bách Xuyên càng thêm xác định khối sư tử băng vừa rồi đúng là Nguyên Thần Thiên, bản thể chính là sư tử.

Hắn nhếch môi cười khẽ: "Nói quấy nhiễu thì cũng không hẳn. Chính xác mà nói, bọn ta đến để báo thù. Tất nhiên, mục đích chính là mượn chức thành chủ của ngươi dùng tạm."

Lúc này hàn khí trong cơ thể Nguyên Thần Thiên đang cuộn trào, ông ta phải dốc toàn lực áp chế lực phản phệ của nó.

Nếu thật sự liều mạng ra tay thì tình hình càng tệ hơn. Nếu không ông ta đã tay từ đầu rồi, một tát đập chết tên này cho xong.

Nhưng bây giờ hắn cần thời gian để đè xuống thế phản phệ của thương thế trong cơ thể.

Vết thương từ hơn mười vạn năm trước vẫn luôn quấn lấy ông ta đến tận bây giờ, không những không hồi phục, thậm chí vài năm gần đây lại càng lúc càng nghiêm trọng. Lúc này tuyệt đối không thích hợp ra tay.

Ông ta buộc phải kéo dài thời gian.

Nghe Dương Bách Xuyên nói, ông ta lạnh lùng nói: "Báo thù? Ngươi chỉ là một nhân tộc nho nhỏ, bản tọa chưa từng có giao thiệp với nhân tộc."

Ông ta thực sự nhớ không ra, từ khi nào mình đắc tội một nhân tộc như vậy. Về phần nửa câu sau, ông ta tự động bỏ ngoài tai, vị trí thành chủ?

Nực cười.

Dương Bách Xuyên nhếch mép: "Hoàng Thư Lãng, nói cho hắn nghe, ngươi là

ai."

Hoàng Thư Lãng tức đỏ mắt, dùng vài câu ngắn ngủi kể lại mối huyết hải thâm thù cách đây hơn mười vạn năm, vợ con bị Nguyên Thần Thiên dẫm chết. Cuối cùng y bổ sung thêm một câu: "Dương Bách Xuyên là chủ nhân của ta."

Nghe lời kể của Hoàng Thư Lãng, Nguyên Thần Thiên nhíu chặt mày. Ông ta hoàn toàn không nhớ nổi chuyện này. Việc xảy ra hơn mười vạn năm trước, năm đó ông ta đã là cường giả Thần Chủ, sao có thể để ý đến sống chết của hai con chuột yêu nhỏ bé như kiến?

Nhưng ngay sau đó, nhìn Dương Bách Xuyên, ông ta bừng tỉnh.

Trọng điểm là tên nhân tộc này.

Một Thần Đế thượng vị đỉnh phong dám đến khiêu khích ông ta, còn cả câu "vị trí thành chủ" của đối phương.

Cố tình tìm cớ gây hấn, thuận tiện ra mặt vì thuộc hạ, tất cả chỉ là một cái cớ mà thôi.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!