Đặc biệt tu vi càng cao, càng biết quý trọng mạng sống.
Thật ra cũng không phải nói các cường giả cấp bậc này thật sự sợ chết, mà là sợ chết không rõ ràng, không đáng.
Giống như tình cảnh hiện giờ của Medusa, nếu không đồng ý, sẽ bị Dương Bách Xuyên luyện chết. Đó mới là kiểu chết uổng phí nhất.
Cho nên chỉ có thể đồng ý, không đồng ý thì chết.
"Ta cần ấn ký yêu hồn của ngươi."
Dương Bách Xuyên nói thẳng.
Đã thần phục thì phải có thứ để chế ước.
Giao ra ấn ký yêu hồn là phương thức khống chế trực tiếp, đơn giản và thô bạo nhất.
Ngay sau đó, Hỗn Độn Chuông rung lên, một con rần dài chừng ba tấc bay vụt ra, chui vào giữa ấn đường của hn.
Hần đã nắm trọn sống chết của Medusa.
"Thu!"
Dương Bách Xuyên lại thu Hỗn Độn Chuông vào.
Đồng thời thả Medusa ra.
Đã nằm trong tay ấn ký yêu hồn của Medusa, hằn không sợ nàng ta phản kháng. Chỉ cần nàng ta dám, một ý nghĩ của hần có thể hủy diệt bản mệnh yêu hồn của nàng ta.
Medusa từ trong Hỗn Độn Chuông bước ra, một lần nữa hóa thành kích cỡ người bình thường.
Nửa trên của nàng ta là mỹ nhân xà tuyệt sắc, đẹp đến mức không giống bất kỳ sinh linh nào.
Nhưng khi ánh mắt trượt xuống cái đuôi rằn bảy màu của Medusa, cả người Dương Bách Xuyên lập tức rùng mình.
Từ nhỏ hắn đã hơi sợ rằn.
Giây lát đã phá vỡ hết mọi ảo tưởng tốt đẹp.
Vẻ đẹp của Medusa là vẻ đẹp lạnh lùng của loài máu lạnh. Dương Bách Xuyên tự nhắc nhở mình, đây là một con rần độc xinh đẹp, đừng có suy nghĩ vớ vẩn.
Chỉ thích hợp thu làm thuộc hạ, còn mấy chuyện khác thì thôi đi cho lành.
Sau khi được thả ra, Medusa mềm nhũn nẵm rạp trên mặt đất, trông vô cùng suy yếu.
Dương Bách Xuyên trở tay, một giọt nước lấp lánh hiện ra, lơ lửng trước mặt Medusa: "Uống giọt nước này vào, sẽ giúp ngươi khôi phục."
Đây là thủ đoạn khống chế thứ hai mà Dương Bách Xuyên dùng trên người Medusa.
Hằn tin Medusa sẽ không từ chối.
Quả nhiên, Medusa khó nhọc ngẩng đầu nhìn, ánh mắt lóe lên.
Nàng ta cảm nhận được trong giọt nước màu tím ấy ẩn chứa lực sinh cơ mênh mông, có trợ giúp cực lớn đối với việc khôi phục của nàng ta.
Bản mệnh yêu hồn cũng đã giao cho Dương Bách Xuyên, nàng ta đã chẳng còn gì phải cố ky, há miệng nuốt.
Trận chiến vừa rồi đã rút cạn sức của nàng ta, bây giờ rất cần một lực sinh cơ cường đại để khôi phục.
“A!"
Khoảnh khắc nuốt nước Sinh Mệnh vào bụng, Medusa phát ra tiếng gào thét đầy thống khổ.
Trên người bùng lên hào quang bảy màu chói mắt, bao lại thành một cái kén.
Bên cạnh, đồng tử Sa Hồ bà bà co rụt lại, hai mắt sáng rực nhìn Dương Bách Xuyên.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!