Chương 3546:
Nghe ông ta nói như vậy , tay đang cầm điện thoại di động của Dương Minh Hạo dừng lại , cả người sửng sốt một chút. Nụ cười ở khóe miệng trên mặt ông ta cứng lại , ông ta không ngờ rằng đã đến nước này rồi mà người này lại nghĩ đến việc cứu mình , chứ không phải là bảo ông ta ngăn chặn hành động của công tước Otto để cho anh ta tranh thủ thời gian , thật sự có chút bất ngờ.
“Vậy tôi chờ tin tốt của cậu vậy.” Có thể sống thì đâu ai muốn chết , Dương Minh Hạo nhanh chóng trả lời lại với giọng nói nhẹ nhàng. Ông ta chuyển tay cúp xong điện thoại , nụ cười trên mặt biến mất , sắc mặt lạnh lùng , nhanh chóng bước trở lại trước bàn đọc sách.
Nếu đã có người muốn giúp mình , vậy kế hoạch ban đầu của ông ta phải được thay đổi một chút , ngồi tiêu cực chờ chết không thích hợp với ông ta.
Người làm trong nhà đi hết rồi cũng không sao , còn sống thì sau này muốn gì mà không được. Sau khi nghĩ xong ông ta cảm thấy thả lỏng hơn rất nhiều , trước đó ông ta đã bị động thả ra rất nhiều tin tức và rất nhiều chứng cứ , bây giờ phải nhanh chóng thu hồi lại , có thể bảo vệ được chút nào hay chút ấy , còn phải chuẩn bị đi bất cứ lúc nào. Tiền cũng là một vấn đề , muốn chạy trốn thì phải làm rất nhiều chuyện. Bây giờ công tước Otto đang ở đây , có thể ông ta sẽ không thể chống cự nổi một tuần , nhưng chỉ cần ông ta không bị bắt , anh sẽ có cách sống được hết một tuần ở Hải Phòng.
Ở đầu dây bên kia , Yaren cúp điện thoại , trên cơ thể cường tráng không có lấy một mảnh vải. Anh ta thất thần ngồi ở trên giường vuốt điện thoại. Trên giường chăn mền lộn xộn , bên trên còn có một người đẹp tóc vàng đang nằm nhắm mắt , cô ta dụi mắt ngồi dậy , như người không xương yếu đuối dựa vào lưng anh ta.
“Anh yêu , ai gọi điện thoại cho anh thế , sao không ngủ tiếp đi…” Giọng nói mơ màng truyền tới , Yaren theo bản năng trở tay ôm cô ta vào trong ngực của mình. Trong phòng không bật đèn , ánh trăng chiếu vào xuyên qua cửa sổ sát đất cỡ lớn cách đó không xa giúp người ta có thể nhìn thấy lờ mờ đồ vật ở khoảng cách gần.
Yaren ngập ngừng một chút , cau mày đặt cô ta lên trên giường. Anh ta mở đèn ngủ lên , mặc lại áo choàng tắm bị ném xuống đất , vừa buộc dây lại vừa đi đến trước cửa sổ sát đất: “Chắc những ngày an nhàn của tôi sắp bị kết thúc rồi…”