Chương 3624:
“Trên cơ bản , thuốc đã được điều chế xong , nhưng vẫn còn đang xử lý bước cuối cùng , Hạ Hạ nhất định sẽ không có việc gì đâu.”
Sau khi đợi ở đây gần bốn tiếng đồng hồ , hai tay Tư Mộ Hàn đã lạnh buốt , mặt không còn chút máu , anh nhẹ nhàng nói với Nguyễn Kiến Định.
Suy nghĩ bị đánh gãy , lấy lại tinh thần , Nguyễn Kiến Định nhìn Tư Mộ Hàn một hồi , sau đó quay đầu dặn dò vệ sĩ cầm tới hai cái mền , trong đó một cái đưa cho Tư Mộ Hàn , còn cái kia trùm lên cho Nguyễn Hướng Minh và Lê Quốc Nam , lúc này trong lòng mới yên tâm được một chút.
“Chờ thêm chút nữa đi , tôi không quá yên tâm về Vũ Nguyên Hải , còn có lão bác sĩ kia nữa , tôi đã điều tra qua , mặt ngoài không hề tra ra chút vấn đề nào , lý lịch và mọi thứ đều phù hợp , tất cả tư liệu đều rất hoàn mỹ.”
Nguyễn Kiến Định quay đầu nhìn về phía Tư Mộ Hàn , từng câu từng chữ nói xong , ý cười trên mặt càng sâu.
“Đã phái người điều tra cẩn thận lại một lần nữa , từ lúc lão ta sinh ra cho đến giờ , lão bác sĩ kia chắc chắn có vấn đề.” Trên thế giới này căn bản không hề có thứ gì hoàn mỹ cả , tư liệu có chút vấn đề mới là bình thường , hồ sơ hoàn hảo đến từng chi tiết như vậy lại càng lộ ra vẻ có vấn đề.
Huống chi người này còn là thầy của Vũ Nguyên Hải , lại còn tham gia vào dự án nghiên cứu thuốc của anh ta , không có vấn đề mới là vấn đề lớn nhất.
“Đã phái người đi , hiện tại Lê Quốc Nam bị mất trí nhớ , đúng lúc vài tháng nữa tôi cần xuất ngoại , tôi sẽ dẫn cậu ấy đi , cậu và Tri Hạ có muốn đi cùng không?” Kể từ sau khi đáp ứng ông ngoại thừa kế gia tộc Otto , Nguyễn Kiến Định vẫn giấu chuyện này ở trong lòng , trùng hợp thời gian này xảy ra nhiều việc , nên anh vẫn chưa có cơ hội nói với mọi người.
Mặc dù bây giờ cũng không phải thời cơ tốt , nhưng không hiểu sao Nguyễn Kiến Định lại muốn nói ra , anh hơi ngượng , quay đầu nhìn sâu vào mắt Tư Mộ Hàn.
“Tôi không có ý kiến , hỏi Hạ Hạ đi , nếu cô ấy đồng ý gả cho tôi thì tôi sẽ rất vui , nhưng nếu cô ấy không đồng ý , muốn tôi gả cho cô ấy cũng không thành vấn đề , tôi không bài xích việc ở rể!”
Ánh đèn trắng lạnh lẽo soi rọi gương mặt tinh xảo của Tư Mộ Hàn , trong đôi mắt trắng đen rõ ràng mang theo ý cười , lóe ánh sáng , khiến cho Nguyễn Kiến Định sửng sốt giật mình trong giây lát mới lấy lại tinh thần , lúng túng cuộn tròn tay trái đặt lên miệng khẽ ho vài tiếng , quay đầu đi.