Chương 3630:
Nguyễn Tri Hạ vội vội vàng vàng nằm trở lại giường , mặt mũi bao phủ một lớp phấn hồng , kéo chăn che khuất cả đỉnh đầu , điệu bộ giống như con chim cút nhỏ chạy trốn này của cô đã hoàn toàn chọc cười Tư Mộ Hàn , nhưng đồng thời cũng khiến anh thở dài tiếc nuối.
Anh không thèm để ý tới đứa trẻ phiền phức ở ngoài cửa , kéo lấy chiếc chăn bông , cứu đầu cô gái nhỏ ra khỏi nó.
“Đừng cố chịu đựng , em muốn ngủ một lát hay ăn chút gì trước? Có lẽ quản gia đã đến rồi.”
Hường Minh là một đứa bé rất có ánh mắt quan sát , huống chi bây giờ bên ngoài còn có Nguyễn Kiến Định canh cửa , nếu không phải có chuyện gì thì tuyệt đối sẽ không mặc kệ cậu bé gõ cửa như vậy , khỏi cần nghĩ cũng biết , nhất định là do quản gia đã mang đồ ăn đến.
Lúc này , dường như Nguyễn Tri Hạ mới ý thức được vừa rồi mình đã làm gì , không nhịn được lại trốn dưới chăn , lần này thực sự là không còn mặt mũi gặp người khác , bất luận Tư Mộ Hàn có kéo như thế nào , cô cũng nhất quyết không chịu ra.
Xong đời , Mộ Hàn chắc chắn sẽ cảm thấy mình là một người phụ nữ dễ dãi , có khi nào anh ấy nghĩ rằng ngay cả khi mình sinh bệnh và đói bụng cũng nghĩ đến chuyện kia hay không , lỡ như anh ấy cảm thấy mình là biến thái thì sao đây… Cô tự nhồi nhét đầy đầu mình toàn những thứ quái gở , suy nghĩ lung tung một trận , càng nghĩ càng bế tắc , Nguyễn Tri Hạ bĩu môi , cảm thấy thật uất ức.
Tư Mộ Hàn liếm liếm cánh môi khô khốc , tâm trạng tốt khó nhận ra , thấy không kéo chăn ra được cũng không nóng nảy , chậm rãi điều khiển xe lăn đi mở cửa cho mọi người vào. Nguyễn Kiến Định vừa định đi qua , anh giật giật khóe môi nói: “Tôi tôn trọng quyết định của Hạ Hạ , anh chuẩn bị khi nào đi , cả gia đình chúng tôi sẽ đi cùng anh.”
Chỉ có đứng ở trên sân khấu cao hơn mới có thể nghĩ đến chuyện báo thù , anh tạm thời buông xuống , không có nghĩa là cả đời này anh đều sẽ không cầm lên lại.
Thù nên báo thì phải báo , đồ vật nên thuộc về Hạ Hạ thì phải cầm về , một chút anh cũng sẽ không bỏ qua.
“Hai tháng sau sẽ xuất phát , nếu cậu thật sự muốn đi cùng , ở chỗ ấy tôi còn có chuyện cần nhờ cậu giúp , qua một thời gian sẽ giao cho cậu.”
Vỗ vỗ bờ vai của anh , Nguyễn Kiến Định khẽ nở nụ cười , vòng qua anh đi vào bên trong.
“Mẹ , con rất nhớ mẹ , chú quản gia nói mang cháo đến cho mẹ , mẹ có muốn ăn một chút không?” Thân thể nhỏ nhắn của Nguyễn Hướng Minh quỳ gối trên ghế , một tay cầm chiếc phích giữ nhiệt cao gần nửa người cậu bé , vừa cố gắng lấy đồ vật bên trong ra ngoài , vừa quay đầu dùng hai mắt to tròn nhìn về phía Nguyễn Tri Hạ. Trong mắt đứa nhỏ tràn đầy ánh sáng , ngoan ngoãn hiểu chuyện đến nỗi khiến người ta đau lòng.