Vợ Nhỏ Nuôi Trước Thịt Sau -  Lãnh Khuynh Tâm (H+)
8.9/10
5833

Tác giả:

Thể loại: Hay Hot, Ngôn Tình, Ngọt, Sắc,

Nguồn: ReadNovel

Trạng thái: Đang ra

Cô tên Lãnh Khuynh Tâm, sinh ra ở Đài Loan, tại một làng chài nhỏ nép mình bên biển. Từ lúc mở mắt chào đời, cô đã chưa từng một lần thấy mặt cha. Trong mắt người đời, đó lại là cái cớ đủ để họ dựng nên những lời cay độc nhất. Bởi mẹ cô từng lên Đài Bắc làm việc, rồi một ngày trở về làng khi chưa hề cưới hỏi đã mang theo cô trong bụng. Bà không giải thích, cũng không chịu nói người đàn ông ấy là ai. Thế là những cái nhìn khinh miệt, những lời rủa sả cứ bám riết lấy hai mẹ con: họ gọi Khuynh Tâm là “đứa con hoang”, mắng mẹ cô là người đàn bà không biết xấu hổ, cho rằng bà chỉ là vợ bé bị ruồng bỏ, hết giá trị nên mới lủi thủi quay về làng chài sinh con.

Vì vậy, Khuynh Tâm lớn lên trong sự lạnh lùng của cả xóm. May mắn duy nhất của cô là mẹ. Học chữ, học làm người, học cách ngẩng đầu bước qua miệng đời… tất cả đều do một tay mẹ dạy. Trong ký ức của Khuynh Tâm, mẹ cô vừa dịu dàng vừa xinh đẹp như một nàng tiên lạc xuống nhân gian. Mỗi khi cô hỏi về cha, mẹ chỉ xoa đầu, mỉm cười hiền đến đau lòng: “Con không phải không có ba. Chỉ là ba con bận lắm… bận đến mức chưa thể về thăm hai mẹ con mình.”

Khuynh Tâm thật ra không quá đau đớn vì thiếu vắng một người cha. Bởi cô đã có được thứ mà cô tin là quý giá nhất trên đời: tình yêu trọn vẹn của mẹ. Chỉ cần mẹ còn ở bên, căn nhà nhỏ nghèo nàn kia vẫn là nơi ấm áp nhất.

Nhưng cuộc sống của họ chẳng hề dễ thở. Ở làng chài ấy, không ai muốn cho mẹ cô một công việc, như thể chỉ cần dính dáng tới bà thì cũng sẽ bị lời đồn bẩn thỉu làm vấy bẩn. Đến đường cùng, mẹ đành gửi Khuynh Tâm cho bà hàng xóm sát vách, còn mình thì đi làm xa, cắn răng kiếm tiền nuôi con.

Thời gian trôi qua, Khuynh Tâm quen với việc đợi chờ. Cô rất lâu mới được gặp mẹ một lần, nhưng mỗi lần mẹ về, cô lại vui như ôm cả bầu trời vào lòng—chỉ cần nhìn thấy dáng mẹ nơi đầu ngõ, cô đã thấy mọi tủi thân đều tan biến. Thế rồi, vì làm lụng quá sức, khi Khuynh Tâm vừa tròn mười tuổi… mẹ cô lâm bệnh và qua đời. Cả thế giới của cô, trong một khoảnh khắc, sụp đổ.

Mẹ cô có một người anh trai. Cậu là người tốt—tốt đến mức dám gánh lấy rắc rối vì cô. Bất chấp sự phản đối kịch liệt của mợ, cậu vẫn đưa Khuynh Tâm về nuôi, khiến trong nhà cãi vã triền miên, tiếng nặng lời ngày nào cũng như dao cắt vào tai một đứa trẻ. Dù cuối cùng Khuynh Tâm cũng được ở lại, nhưng vị trí của cô trong căn nhà ấy chẳng khác nào một người ở. Mợ luôn nhìn cô bằng ánh mắt khó chịu; chỉ cần mợ không vừa lòng, cô sẽ bị lôi ra đánh. Ngày nào cô cũng cặm cụi làm việc, làm mãi vẫn không xong, rồi lại bị mắng mỏ không thương tiếc. Mà khi ấy, Khuynh Tâm… chỉ là một đứa bé mới mười tuổi.

Chương Mới Nhất

Danh sách chương

BÌNH LUẬN TRUYỆN