Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Võ Tôn Đỉnh Cấp - Cửu Thiên

 

Trong vô tri vô giác, ý thức của Cửu Thiên nhìn Loạn Thánh đang cật lực thôn phệ cơ thể của hắn. 

Nếu đổi lại bình thường, Cửu Thiên nhất định sẽ nghĩ cách liều kiểu bà chết tôi chết với bà ta, cùng lắm thì đồng quy vu tận. 

Nhưng bây giờ Cửu Thiên lại chỉ ở bên cạnh yên lặng nhìn, không có hành vi gì. 

Hắn dường như đã từ bỏ kháng cự, nhìn Loạn Thánh đang làm loạn ở trong cơ thể của hắn. 

“Linh Bối” 

Cửu Thiên ở trong lòng khẽ gọi tên của Linh Bối. 

Trong lòng hào khí đã mất, nhiệt huyết cũng mất. 

Đối với người như hắn mà nói, chịu đả kích lớn cỡ nào trên nhục thân, trọng thương như nào cũng không phải vấn đề quá lớn. 

Nhưng một khi trái tim của đạo luôn dũng cảm hướng về phía trước không còn, vậy thì người này coi như phế hoàn toàn. 

Bây giờ đạo tâm của Cửu Thiên cũng bắt đầu có chút sụp đổ. 

Nếu nói tu luyện của một người cũng có kiếp nạn, vậy thì đây chính là một trong những kiếp nạn lớn nhất trên con đường tu luyện của hắn. 

Bị người mình yêu đâm xuyên một kiếm, loại chuyện này không phải ai cũng có. Loại kiếp số này cũng không phải ai cũng trải qua. 

Cửu Thiên đang trải qua chuyện khó nhất. 

Những hình ảnh đang vụt qua trong đầu của hắn. 

Lần đầu gặp gỡ, nụ hôn đầu tiên, lần mạo hiểm đầu tiên giữa hắn và Linh Bối. 

Những ký ức đó khắc sâu nhất trong đầu hắn, lúc này đều trỗi dậy. 

Cửu Thiên nhớ tới hình ảnh Linh Bối ở nước Đan Thánh thà chết cũng không nguyện ý rời xa hắn. 

Nhớ tới cảnh tượng Linh Bối ở đô thành, muốn theo hắn rời khỏi nước Võ Đỉnh. 

Bên tại hắn vang lên lời nói lúc đầu của Linh Bối. 

Vang lên tiếng sáo thâm tình của Linh Bối. 

“Không, nếu thật sự là Linh Bối, cô ấy tuyệt đối sẽ không đối xử với mình như vậy!” 

Cửu Thiên lại nhớ lại biểu cảm lạnh lùng khi Linh Bối đâm hắn một kiếm. Tuy cùng một gương mặt nhưng chắc chắn là hai người khác nhau. 

Ý thức của Cửu Thiên khôi phục từng chút. 

Loạn Thánh đang nghĩ hết cách muốn thôn phệ Cửu Thiên bỗng cảm nhận được Cửu Thiên dần dần khôi phục lại. 

“Đáng hận!” 

Loạn Thánh thầm mắng một tiếng, vẫn lần nữa trốn vào trong tứ chi xương cốt của Cửu Thiên. 

Những lỗ lực lượng mạnh mẽ bảo vệ cơ thể của Cửu Thiên. Loạn Thánh cũng không có cách gì quá hay. 

Bà ta buộc phải dùng từng chút phương cách của oán linh, gặm nhấm Cửu Thiên. 

Muốn một phát thôn phệ, thật sự quá khó, về cơ bản là không thể hoàn thành. 

Thần hồn lại sáng lên, ý thức của Cửu Thiên bắt đầu khôi phục. 

Bây giờ hắn cần tìm được một lý do khiến hắn vững tin. Con người có lúc thật sự chỉ vì một niềm tin mới có động lực sống tiếp. 

“Cửu Thiên, vợ của cậu không có phản bội cậu, cậu phải tin cô ấy” 

Bên tai Cửu Thiên truyền tới một giọng nói mơ hồ. 

Hắn không nghe ra đây là ai đang nói chuyện với hắn, nhưng không cần nghi ngờ, lời nói của người này lại khiến Cửu Thiên có thêm lòng tin. 

“Cửu Thiên, tôi không biết bây giờ cậu có thể nghe thấy không. Nhưng tôi muốn nói với cậu, cái gì là thần sứ. Đó là một đám người bắt đầu từ viễn cổ, tự xưng là người thống 

trị. Bọn họ tự cho rằng mình do trời đất sinh ra, cứ trăm năm chuyển sinh một lần, mỗi lần chỉ cần chuyển sinh thành công thì nhục thể có thể có được một lần cường hóa, bình 

cảnh biến mất, thực lực gia tăng. Cho tới khi trở thành thần linh thật sự như trong lời của bọn họ. Nếu Linh Bối thật sự là thần sứ, vậy thì cô ấy chắc đã thức tỉnh ký ức trước kia. Nói cách khác, bây giờ cô ấy căn bản không phải là Linh Bối cậu quen biết. Nếu cậu muốn khiến cô ấy biến về Linh Bối mà cậu quen. Chuyện cậu phải làm bây giờ không phải hôn mê mà là mau chóng tỉnh lại” 

Giọng nói dần trở nên rõ ràng. 

Thần hồn của Cửu Thiên cũng càng lúc càng sáng. Ngón tay hơi run rẩy, mí mắt cũng cử động. 

“Nếu Linh Bối cậu quen vẫn chưa chết, bây giờ cô ấy đang đợi cậu tới cứu!” 

Giọng nói vừa dứt, Cửu Thiên bèn mở hai mắt ra. 

Thế giới trong mắt dần trở nên rõ ràng, bên tai bỗng truyền tới tiếng hoan hô. 

“Ha ha, Lê Hi tông chủ, vẫn là ngài có bản lĩnh, Cửu Thiên sư đệ tỉnh lại rồi” 

“Đi ra, các người đi ra hết. Đừng quấy rầy người bệnh nghỉ ngơi. 

“Đi, đi, chúng tôi đi. Lê tông chủ, ở đây giao cho ngài. Ngài tuyệt đối phải đả thông cho đệ ấy!” 

Cửu Thiên từ từ quay đầu qua, bỗng nhìn thấy bây giờ hắn đang nằm trong một căn phòng. 

Nhìn chất gỗ, nhìn kiến trúc, chắc là phòng ở thôn Ma Nữ. Cửu Thiên không biết mình sao tới được đây, nhưng hắn rất rõ trên người mình đã xảy ra chuyện gì. 

Hắn nhìn đám người Hàn Liên sư huynh đi ra ngoài, trước khi đi còn đóng cửa lại. 

Bên giường của hắn, Lê Hi tông chủ mỉm cười ngồi ở đó. 

Lúc này trong phòng chỉ còn lại hắn và Lê Hi. 

Lê Hi tông chủ họ khẽ hai tiếng, cười nói: “Tỉnh rồi à? Cảm thấy như nào, đau lòng? Hay là bất lực? Hay là cảm thấy cả thế giới đều sụp đổ rồi? Con người sống không còn ý nghĩa?” 

Cửu Thiên khàn khàn đáp lại: “Lê tông chủ, những điều ông nói vừa rồi đều là thật sao?” 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!