Vương Phi Giàu,Vương Gia Nghèo - Mặc Thiên Lăng
8.9/10
12180

Tác giả:

Thể loại: Đô Thị, Ngôn Tình, Ngọt, Sắc, Sủng,

Nguồn: Sưu tầm

Trạng thái: Đang ra

Thông tin truyện: Vương Phi Giàu, Vương Gia Nghèo — Mặc Thiên Lăng (full)

Đêm ấy, khi nàng tỉnh lại giữa cơn du hành thời gian, thứ đập vào mắt không phải là ánh đèn ấm áp hay tiếng chúc tụng rộn ràng, mà là một đêm động phòng hoa chúc nhuộm đầy lạnh lẽo. Vân Thi Nhã bị kéo vào cơn ác mộng mang tên Mặc Thiên Lăng — người đàn ông đáng ghét với đôi mắt thâm trầm và trái tim tàn nhẫn. Hắn tra tấn nàng đến chết đi sống lại, cuối cùng… ném nàng như một món đồ phế thải vào sân sau, nhốt chặt nơi đó suốt bốn năm trời.

Bốn năm.
Bốn năm bị cấm túc, bốn năm sống dưới bóng tối và nhục nhã, bốn năm để những giọt nước mắt rơi xuống mà không ai nghe thấy. Nàng từng nghĩ, ngần ấy thời gian đủ để bào mòn một người phụ nữ thành tro bụi — thành một kẻ vàng vọt, héo hon, già nua xấu xí như chiếc lá khô bị gió biển thổi táp đến rách nát.

Nhưng khi Mặc Thiên Lăng lại xuất hiện, thứ hắn nhìn thấy… lại khiến hắn chết lặng.

Không phải một Vân Thi Nhã tàn tạ.
Mà là một Vân Thi Nhã đầy đặn quyến rũ, làn da trắng nõn như ngọc, khí sắc rạng rỡ đến chói mắt. Nàng ăn ngon, mặc đẹp, tiêu tiền như nước, sống như thể bốn năm kia chỉ là một cơn gió thoảng—thậm chí… bên cạnh nàng còn có một tiểu thịt viên mềm mềm, tròn tròn, đôi mắt và khuôn miệng giống nàng như đúc.

Mặc Thiên Lăng nhìn đến mắt nóng lên, giọng nói như bị ai bóp chặt:
“Ngươi… lấy đâu ra tiền?!”
Rồi hắn nhìn chằm chằm đứa nhỏ, sắc mặt đổi trắng:
“Đứa bé… ngươi lấy ở đâu ra vậy?!”

Chưa kịp tiến thêm một bước, “cục thịt viên” đã đứng chắn ngay trước mặt mẹ, ngẩng đầu nhìn hắn bằng ánh mắt cảnh giác như một con sói con bảo vệ lãnh địa. Giọng nói non nớt mà lạnh tanh, từng chữ rõ ràng như đóng đinh:
“Tránh xa mẹ tôi ra!”

Một câu nói, đủ khiến Mặc Thiên Lăng nghẹn họng.

Sau đó, khi từng manh mối của năm đó được đào lên, khi sự thật phơi bày như vết dao rạch thẳng vào lòng tự tôn của hắn… người đàn ông từng tàn nhẫn không chớp mắt ấy lại lần đầu tiên hạ giọng, lần đầu tiên biết sợ mất đi. Hắn đứng trước hai mẹ con, vẻ kiêu ngạo bị nghiền nát, chỉ còn sự hối hận chảy ra trong từng tiếng thở.

“Con dâu…” hắn nói, khàn giọng.
“Ta sai rồi.”

Rồi hắn nhìn “tiểu thịt viên”, ánh mắt mềm đi, như muốn bù đắp cả một đời:
“Con trai… bố sai rồi.”

Chương Mới Nhất

Danh sách chương

BÌNH LUẬN TRUYỆN